⬅ Trước Tiếp ➡
Do đó Tô Trầm Ngư rất cảm kích Tô Thiên Ngữ, một lòng xem cô ta là chị.
"Đại học C cũng không tồi." Tô Trầm Ngư tìm được trong trí nhớ vài thông tin về đại học C, đó chỉ là một học viện nghệ thuật bình thường, mặc dù về mặt đào tạo, danh tiếng cũng không lớn, nhưng đồ ăn trong căn tin nổi tiếng rất ngon.
Tô Thiên Tập biểu cảm như gặp quỷ "Chị không phải nói bản thân sẽ diễn kịch, muốn học biểu diễn ở đại học Q, như vậy mới có thể cùng anh Vị Hi đóng phim sao?"
"Nếu chị đã hủy hôn với Vị Hi, chị còn tìm anh ấy làm gì? Làm như vậy, Thiên Ngữ sẽ không vui." Cô tức giận nói "Chị chỉ định nói rõ nguyên nhân hủy hôn cho mọi người biết thôi, không muốn để Vị Hi bỏ lỡ Thiên Ngữ. Không nghĩ tới lòng tốt lại làm chuyện xấu, khiến cho việc này phát triển thành như vậy, ba mẹ chắc tức giận lắm. Thiên Ngữ sẽ không sao chứ?"
Tô Thiên Tập há miệng thở dốc, sửng sốt không nói nên lời.
Cô thế mà lại nghĩ cho chị hai?
"Chị...không tức giận sao?" Cậu không nhịn được đưa tay lên gãi lưng, rõ ràng chỗ đó không ngứa mà.
Tô Trầm Ngư rũ mi, qua một lát nói "Em không phải lên đây gọi chị xuống lầu sao? Đi thôi."
Tô Thiên Tập sửng sốt, cậu còn chưa nói cậu lên để làm gì. Làm sao Tô Trầm Ngư biết được?
Bất quá cũng dễ đoán thôi.
Tô Thiên Tập mặc kệ vấn đề đó. Nhìn bóng lưng Tô Trầm Ngư đi phía trước, bỗng nhiên cậu hiểu ra, cô không phải là không tức giận, mà là không dám giận.
Từ khi cô về nhà, vẫn cố lấy lòng bọn họ, hy vọng có thể hòa nhập. Tuy cô là chị của cậu thế nhưng cậu trước giờ lại chưa từng coi cô là chị. Chỉ có quan hệ huyết thống với nhau, không có chút tình cảm nào cả. Muốn thật sự coi cô là người nhà rất khó.
Ba mẹ có phải cũng nghĩ như vậy, cho nên mới càng thiên vị Thiên Ngữ? Chị hai tuy rằng không chảy chung một dòng máu với cậu nhưng tình cảm của bọn họ đã sớm vượt qua thứ gọi huyết thống rồi.
Nghĩ như vậy, bóng dáng đơn bạc của Tô Trầm Ngư làm Tô Thiên Tập cảm thấy cô giống như con thuyền một mình đương đầu với sóng gió, không ai giúp cô...
"Chị cũng là chị của tôi, lát nữa ba mẹ mắng đừng nói gì cả, để tôi nói." Tô Thiên Tập cảm xúc phức tạp, đuổi theo Tô Trầm Ngư.
Tô Trầm Ngư nhìn cậu một cái.
Tô Thiên Tập là con trai trong nhà được cưng chiều dường như muốn gì được nấy. Cậu cứ 'nhảy' thẳng xuống dưới lầu, đến khi Tô Trầm Ngư xách váy xuống đến nơi, Tô Thiên Tập đã đem mấy lời Tô Trầm Ngư vừa nói trau chuốt kỹ càng kể lại rồi.
Cậu vừa nói xong thì Tô Trầm Ngư nhẹ giọng nói "Ba, mẹ, bác trai Cố, bác gái Cố, vừa lúc anh Vị Hi và Thiên Ngữ ở đây, hôn ước của con và anh ấy không cần giữ lại. Là con không hiểu chuyện, trước đây Thiên Ngữ nói chị ấy không thích anh Vị Hi, là thật sự không thích...May mà bây giờ vẫn còn kịp."
Nói xong, cô nhìn qua Tô Thiên Ngữ và Cố Vị Hi, đôi mắt dần đỏ, lại cố ép xuống "Thiên Ngữ, anh Vị Hi hôm nay đến tìm chị, em thật sự không giận, chị ngàn vạn lần đừng cảm thấy có lỗi nhé, chị với anh Vị Hi ở bên nhau mới thật sự xứng đôi."
"..."
Tô Thiên Ngữ biểu tình không thay đổi, ánh mắt có chút biến hóa.
Cũng không phải bạch liên hoa.
Tô Trầm Ngư không cho Tô Thiên Ngữ cơ hội để nói chuyện, loại chuyện này ở Thiên Khải quốc thấy rất nhiều, rất tiện để cô diễn. So với đám phi tần tâm kế trong hậu cung kia thì mấy hành động này của Tô Thiên Ngữ thật sự không đủ trình lọt vào mắt cô.
Tô Trầm Ngư sợ hãi nhìn về phía mẹ Tô "Mẹ, con nghĩ kĩ rồi, con không đến đại học Q nữa, con đi đại học C. Khoảng thời gian con trở về làm mọi người tốn tiền như vậy, thật ngại quá..."
⬅ Trước Tiếp ➡