“Trịnh Tranh Cậu rốt cuộc cũng tỉnh rồi à?” Tiếng nói lảnh lót hoạt bát của Hạ Nhu Nhu càng lên ở đầu dây bên kia.
Nắm chặt di động, hàng mi dày cua Trịnh Tranh rũ xuống, gian nan mở miệng “Ừm…”
Nghe thấy giọng nói trầm khàn của hắn, Hạ Nhu Nhu lo lắng, chần chờ thử nói “Cậu tối hôm qua… Có phải không khoẻ ở đâu hay không?”
Vốn dĩ là bởi vì sáng sớm hôm nay Hạ Nhu Nhu đã nhận được tin nhắn của bạn thân, lúc này mới biết Trần Tiểu Giai vì muốn giúp cô ta, mà đêm qua lại dám bỏ thuốc Trịnh Tranh.
Quả thực là không sợ kẻ địch ma͙nh chỉ sợ đồng đội báo
Nghĩ đến Trịnh Tranh có thể cả đêm đều khó chịu mà ngủ không được, tɾong lòng Hạ Nhu Nhu liền cảm thấy áy náy…
“Tôi…”
Trịnh Tranh cụp mắt xuống, hốc mắt hơi đỏ lên, yết hầu hơi hơi rung động, chuyện tối hôm qua vẫn là quá sức chấp nhận với hắn, đầu óc từ lúc tỉnh lại đến giờ vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.
Tô Vãn càng nhìn người thiếu niên sức dài vai rộng trước mắt càng cảm thấy mị lực thật sự quá lớn, chỉ là mới nhìn, đã khiến cho tâm cô ngứa ngáy hận không thể lập trêu chọc.
Tô Vãn không tự giác mà liếm liếm đôi môi khô khốc, thật muốn xé xuống mặt nạ lạnh nhạt cấm dục của hắn, tỏ vẻ cho ai xem cơ chứ.
“A ”
Tô Vãn cố tình hét to một tiếng, thành công gây chú ý của Trịnh Tranh và cả cô bạn gái đang sốt ruột bên kia đầu dây nữa.
Nhận được ánh mắt lo lắng của nam chính, Tô Vãn lại nhập tâm diễn trò, hàm răng trắng tinh của cô nhẹ nhàng cắn lên cánh môi, làm như không dám phát ra âm thanh, sợ người tɾong đïện thoại sẽ nghe thấy.
“Trịnh Tranh?”, Hạ Nhu Nhu nghe được bên kia truyền đến tiếng kêu, kỳ quái nói, “Cậu đang ở với ai sao?”
Tô Vãn bày ra dáng vẻ vô tội, khẩn trương mà cắn môi, con ngươi đen nhánh nhanh chóng ướt đẫm nước mắt.
Trịnh Tranh giọng khàn khàn mà che giấu, nói chỉ là tiếng ti vi, lãng sang chuyện mình bị đau đầu do đêm qua uống đến quá say.
Thiếu nữ trên giường sắc mặt xuân tình, toàn thân trên dưới phiếm nộn mềm mại, thuần khiết như nước tɾong hồ mùa xuân, thiếu niên tâm động Tịnh nhìn một chút lại muốn thêm một chút.
Bên tai Trịnh Tranh còn có thể nghe thấy Hạ Nhu Nhu đang nói “Vậy đầu của cậu có còn choáng váng…” Cô ta căn bản không biết, chỉ tɾong một đêm ngắn ngủn, Trịnh Tranh và Tô Vãn đã xảy ra chuyện gì.
Hạ Nhu Nhu lúc này mới xin lỗi mà nhắc tới “Trò đùa dai” của bạn thân, giải thích nói rằng Trần Tiểu Giai mang rượu có nồng độ cao, hỏi Trịnh Tranh có uống hay không.
Trịnh Tranh trợn mắt, nhìn Tô Vãn tủi nhục như thế, nếu biết được tối hôm qua vì sao lại phát sinh ra chuyện này, nhất thời, tɾong lòng liền sinh ra áy náy.
Sau khi tắt đïện thoại, tɾong phòng là khoảng thời gian ngắn yên tĩnh không một tiếng động.
Trịnh Tranh dừng một chút, lại không biết phải mở miệng thế nào
Hốc mắt Tô Vãn ửng đỏ, kéo góc chăn trốn tránh che khuất mặt, như giấu tiếng đi tiếng thút thít.
Yết hầu Trịnh Tranh lăn lộn, mày kiếm mắt sáng trên mặt tràn đầy áy náy, vì hắn vẫn luôn xem Tô Vãn là em gái…
“Tiểu Vãn, em yên tâm, anh sẽ…” Nhưng đã xảy ra loại sự tình này, hắn cần thiết phải chịu trách nhiệm vì hành vi của mình.
Cô duỗi tay che ở trên môi Trịnh Tranh, Tô Vãn quay đầu đi chỗ khác, hàm răng khẽ cắn, biết rõ hắn định nói gì đó, nhanh chóng cướp lời “Em không cần.”
“Nhưng mà…” Trịnh Tranh nhất thời ngạc nhiên, lập tức không đồng ý mà nhíu nhíu mày.
Tô Vãn bị thiếu niên đùa bỡn sắc mặt hồng nhuận, mặt mày đầy sắc xuân, đôi mắt ngập nước, càng nhìn càng câu dẫn người khác.
Cô khóc như hoa lê ướt mưa, chỉ cầu Trịnh Tranh không để lộ ra “Em nói rồi… Em đã có người tɾong lòng.”
Trịnh Tranh nhắm mắt lại, chỉ có thể thỏa hiệp mà đồng ý nói “Được, anh đồng ý với em.”