⬅ Trước Tiếp ➡
Thoáng hoảng hốt, Trịnh Tranh thấy người tɾong lòng mình Tô Vãn khóc như hoa lê ướt mưa, tóc đen da trắng môi đỏ, hai má ửng hồng.
Biểu tình hắn lập tức cứng đờ, tất cả hành động cũng đột ngột dừng lại. Khuôn mặt quen thuộc mị nhãn như tơ xuấthiện ở trước mắt, một bộ dáng bị chà đạp, diễm lệ mê người.
Trịnh Tranh trên trán đều là mồ hôi, giọng khàn khàn nói “…Tiểu Vãn?”
Tô Vãn đôi mắt rưng rưng, âm thanh nghẹn ngào đến không chịu nổi, vừa nhìn liền khiến cho người khác nảy sinh sự yêu thương che chở “Anh Trịnh Tranh… Mau dừng lại đi…”
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, huống gì tình hình bây giờ nước sôi lửa bỏng như thế Trịnh Tranh khó có thể ức chế được, cũng không thể cứ như vậy dễ dàng buông tha.
Trịnh Tranh hơi cử động, như muốn tránh đi.
Tô Vãn cho rằng rốt cuộc đã kết thúc, nhịn không được mà thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“A…”
Đồng tử Trịnh Tranh hơi co lại, càng giữ chặt lấy Tô Vãn
Suốt một đêm, cô gian nan mà một mình chịu đựng thâm tình của nam chủ, cam chịu thay thế nữ chính diễn hết phân cảnh này

Sáng sớm, ánh mặt trời vừa ló dạng.
Bức màn cửa vẫn chưa khép chặt, ánh mặt trời chói mắt từ bên ngoài bắn thẳng đến trên giường phòng ngủ.
Dưới chăn mỏng, hai người thân mật ôm lấy nhauhơi thở nhẹ nhàng chậm chạp hoà chung dường như không thể tách rời.
Trịnh Tranh giống như đồng hồ báo thức, đúng giờ liền lập tức thức dậy, hai mí mắt nhe0 lại, ánh mắt mê mang nhìn ra ánh mặt trời đang chiếu qua cửa sổ.
Cảm giác đau đầu sau khi sau rượu từ đỉnh đầu ập đến, làm hắn the0 bản năng nhíu chặt hai mày, lắc lắc đầụ
Nỗ lực mở ra đôi mắt chua xót, sau khi thích ứng với ánh sáng tɾong phòng, đồng tử Trịnh Tranh lập tức bị phóng đại.
Ký ức hỗn độn đêm qua mãnh liệt giống như nước biển, đan xen rót vào đại não của hắn.
Cảm giác mềm mại thơ๓ tho bên cạnh làm cho hô hấp hắn cứng lại, khó tin mà cúi đầu nhìn vào tɾong ngực mình.
Ánh mắt dừng ở trên thân thể của thiếu nữ quen thuộc, mà xa lạ này.
Thân thể xinh đẹp, khung xương cân xứng, trên làn da tinh tế là còn ẩn hiện dấu hôn đỏ chót.
Hắn vừa nhúc nhích, đã tác động đến người bên cạnh
Tô Vãn nửa tỉnh nửa mê, nhíu mày, khóe mắt vẫn còn vương nước mắt, nhu nhược đáng thương.
Đôi mắt khóc đến sưng đỏ, mang the0 tiếng khóc lóc nức nở nũng nịu cầu xin “Anh Trịnh Tranh, buông tha cho em đi, em thật sự không chịu nổi nữa.”
“Tôi…Thật xin lỗi…”
Yết hầu của Trịnh Tranh lăn lộn, ngực phập phồng, mang the0 sự áy náy sâu sắc.
Hắn đã không còn tâm trạng để ý đến cơ thể khó chịu của mình, lòng tràn đầy cảm giác có lỗi với Tô Vãn.
“A…” Tô Vãn hét lên như sực nhớ điều gì, lật đật lấy chăn che chắn cơ thể, khuôn mặt đẫm nước nhăn nhó vì đau đớn, bộ dạng ấm ức đáng thương không chịu nổi.
Trịnh Tranh cơ hồ không thể động đậy. Bối rối không biết phải nói gì với người con gái vừa bị chính mình “hãm hại” suốt đêm hôm qua.
Đột nhiên, di động của Trịnh Tranh đặt ở đầu giường vang lên.Tô Vãn tỏ vẻ càng khẩn trương hơn như nai con bị doạ sợ. Trịnh Tranh hít vào một hơi, hắn cũng bị Tô Vãn làm cho bồn chồn, tựa như có tật giật mình.
Chuông đïện thoại vẫn không biết mệt mỏi mà vang lên.
Tóc tai Trịnh Tranh hỗn độn, trên trán tất cả đều là mồ hôi, tình huống này thật sự quá ngượng ngùng
Trịnh Tranh chỉ có thể nhường lại chăn lớn cho Tô Vãn, còn mình đành lấy chiếc gối che được chỗ cần che đi đến kệ tủ để lấy di động. Tô Vãn nhìn thấy bộ dạng muối mặt hiếm có này của nam chính tɾong lòng hả hê không kém, suýt chút nữa cười thành tiếng.
Trịnh Tranh chấn̵ động sau khi nhìn thấy tên trên di động… Là Hạ Nhu Nhu gọi.
Sau khi hít sâu bình phụccảm xúc, Trịnh Tranh cũng bắt máy.
⬅ Trước Tiếp ➡