Tô Vãn biết rõ, nếu cô thật sự đồng ý để cho Trịnh Tranh chịu trách nhiệm, dựa vào lần “Ngoài ý muốn” này mà cả hai đến với nhau, về lâu về dài cũng sẽ chẳng nên cơm cháo gì.
Nam chính và nữ chính vốn là một cặp trời sinh, người cuối cùng ở bên cạnh Trịnh Tranh cũng sẽ là Hạ Nhu Nhụ
Huống hồ, nếu như vậy thì sẽ không có biện pháp nào để cô tiếp tục chơi đùa.
Áo của cô bị xé hỏng rồi vứt trên mặt đất, nhăn nhúm không nhìn nổi, không thể nào mặc được nữa.
“Anh Trịnh Tranh… Em muốn tắm rửa trước” Tô Vãn trải qua một đêm, cơ thể cũng không khoẻ, cả người cũng chỉ toàn mùi mồ hôi.
Trịnh Tranh đần ra “Được… trước tiên em tắm ở đây đi, anh tìm quần áo giúp em.”
Chỉ chốc lát sau, tɾong phòng tắm truyền đến tiếng nước, Trịnh Tranh không dám quá để ý, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng nước đầm đìa.
Phòng tắm.
Tô Vãn đi dọc the0 chân tường vào phòng tắm.
Mở vòi sen, nước ấm trào ra, mái tóc đen nhánh xinh đẹp bị nước làm ướt nhẹp, từng sợi từng sợi quấn quanh ở trên xương quai xanh mảnh khảnh của cô.
Nhìn vào tɾong gương ở phòng tắm, má cô đỏ lên, thầm than thở thế giới tiểu thuyết luôn cho nữ phụ một sắc đẹp tuyệt vời, gia thế khủng, tiền tài bạc vạn lại chỉ vì tranh g͙iành chút tình cảm của một tên đàn ông mà tan gia bại sản, kết cục bi thảm. Tô Vãn thật không cam tâm. Tình cảm ư? Là thứ không đáng tin nhất trên thế giới này.
Ngoài cửa phòng tắm truyền đến tiếng vang, giọng nói Trịnh Tranh khàn khàn “Tiểu Vãn, quần áo anh đã tre0 ở trên tay cầm cửa.”
Sợi tóc Tô Vãn dính ở thái dương, tóc đen rơi rụng ở trên da thịt trắng nõn, khóe mắt ửng đỏ, cánh môi nhẹ nhàng kép mở.
“Vâng ạ… Cảm ơn anh Trịnh Tranh.”
Bóng người ngoài cửa còn không hề rời đi, chần chờ tɾong chốc lát “Anh vừa mới mua bữa sáng, để ở trên bàn… Hội học sinh đột nhiên có việc, anh phải về trường một chuyến. Em… Hôm nay nghỉ ngơi cho tốt đi, không cần phải đến trường.”
Lông mi cong vút của Tô Vãn cụp xuống, má lúm đồng tiền hơi hơi lún, ôn nhu nói “Em biết rồi.”
Ngoài cửa truyền đến tiếng vang rối ren, cuối cùng cửa lớn cũng nhẹ nhàng khép lại.
Tô Vãn mở cửa, lấy quần áo đang tre0 trên tay cầm, là cái áo thun màu trắng cùng với một cái quần dài.
Tròng áo thun lên người, vừa tới ngang đùi, lại làm cho cặp đùi thon dài xinh đẹp kia h0àn toàn lộ ra bên ngoài.
Trên áo vẫn còn vương lai hơi thở thuộc về Trịnh Tranh từ chóp mũi khuếch tán đến toàn thân, kịch hay vừa mới chỉ bắt đầụ Để xem cô chết trước hay thế giới sụp đổ trước.…
Bóng đêm buông xuống, mọi vật đều im lặng, ánh trăng chiếu rọi xuống mặt đất.
Cả ngày hôm nay Trịnh Tranh đều ở tɾong văn phòng mà làm việc vội vàng, chờ đến khi xử lý xong công việc của học sinh hội, thì trời đã khuya.
Như thể đang trốn tránh điều gì đó, Trịnh Tranh không định quay lại chung cư mà trực tiếp trở về ký túc xá.
Có hai nam sinh ở cũng phòng nhưng họ vẫn thường ở bên ngoài, Trịnh Tranh lấy ra chìa khóa, vặn khoá cửa, đẩy cửa đi vào.
Trong phòng, một cái bàn học chỉnh tề có trình tự, gọn gàng ngăn nắp, vừa nhìn thấy chính là bàn của Trịnh Tranh.
Một cái bàn học khác có chút hỗn độn, nhưng ngược lại là càng có hơi thở sinh hoạt, là của Bùi Viễn.
Bùi Viễn vừa mới tắm rửa xong, ở trần từ tɾong phòng tắm đi ra, bọt nước lưu the0 cơ bụng chảy xuống phía dưới, cuối cùng thấm ướt lưng quần đùi vận động màu xám.
Bùi Viễn một tay cầm lấy khăn lông tre0 ở trên cổ, chà lau tóc, chần chờ một lát, như là lơ đãng hỏi “Tối hôm qua Nhu Nhu có ổn không? Lúc trở về có chỗ nào không thoải mái không?”
Bất cứ lúc nào, cậu cũng luôn không nhịn được mà quan tâm Hạ Nhu Nhu, cho dù cậu biết rõ người cô ta thích không phải là mình.