⬅ Trước Tiếp ➡
Trong phòng ngủ the0 gam màu tối giản trắng đen, chỉ có bên giường là lập lòe ánh sáng, khăn trải giường sach sẽ bị hai người làm cho nhăn nhúm không ra gì.
Môi Trịnh Tranh mím chặt, khóe môi hơi ép xuống, hầu kết liên tục lăn lộn qua lại, nỗ lực đè ép dòng khí nóng đang không ngừng cuồn cuộn dâng lên.
Ở bên dưới, Tô Vãn hai má phiếm hồng mê người, thân thể mềm nhũn nhẹ nhàng hít thở, tóc dài màu đen xõa ra, một số sợi rơi rụng trên khăn trải giường.
Quần áo của Tô Vãn sớm đã không còn đứng đắn, hai tay Tô Vãn cố gắn che đậy như thế nào đều không thể giấu được điều gì.
Hàm răng Tô Vãn khẽ cắn, mắt đẹp thẹn thùng óng ánh nước, kiều mị xin tha “Anh Trịnh Tranh, anh đứng lên đã, em phải về…”
Cô giãy giụa muốn đứng dậy, lại lặng lẽ buông ra cánh tay đang che xuống, hướng về phía thiếu niên trước mắt mà ngã tới.
“A…” nháy mắt thân thể thướt tha của thiếu nữ đã kề sát ở trên vòm ngực cứng rắn của Trịnh Tranh.
Cái va chạm này có chút đaụ
Trịnh Tranh thần chí không rõ, chỉ cảm thấy trước ngực truyền đến cảm xúc mềm mại trơn lán mà tinh tế, giống như một chiếc bánh vừa mới ra lò, nhẹ nhàng véo một cái, là có thể chảy ra nước sốt đầy tay.
Trước mắt thiếu niên chỉ có đưa tay sờ soạng thứ mềm mại tinh tế như sữa bò, miệng áp lên đôi môi thơ๓ ngọt. Cảm giác nóng rực khó chịu tɾong cơ thể mới được giảm bớt một chút.
Tô Vãn bị người đàn ông thô lỗ chiếm giữ không ngừng đòi hỏi.
Trịnh Tranh giống như vừa mới phát hiện món đồ chơi kỳ lạ, không ngừng tìm tòi đùa bỡn. Càng nếm thử càng hăng hái muốn nhiều hơn.
“…Đừng…”
Tô Vãn kêu lên vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên cánh tay đang dày vò mình.
Tô Vãn cúi đầu nhìn Trịnh Tranh manh động, không chút tỉnh táo cô nhịn không được mà nuốt nuốt nước miếng.
Tay cô giống như không kiềm được nữa, duỗi tới phía trước ôm lấy thiếu niên mà sờ soạng. Thân thể ℭường tráng, múi nào ra múi đó, tuổi trẻ tài cao, chất lượng tuyệt hảo.
Trịnh Tranh hít hà một hơi, thân thể kịch liệt run rẩy.
Đối với người lần đầu tiếp xúc gần như vậy với phái nữ như Trịnh Tranh mà nói, thật sự là kích thích không nhẹ.
Trong lòng Tô Vãn căng thẳng, chỉ cảm thấy giống như có thứ gì đó gõ lên thình thịch.
Chẳng lẽ Trịnh Tranh hắn… Nhanh như vậy đã tỉnh táo lại?
Đêm nay the0 nguyên tác nam chính và nữ chính gạo đã nấu thành cơm, từ đây tiến tới xác định mối quan hệ, hai người trải qua mâu thuẫn đánh phá nữ phụ, hi sinh nam tám một đường yêu đường thuận lợi. Tô Vãn cười mỉa, xem ra đêm nay cô phải sửa lại kịch bản trở thành nữ chính rồi. Cô muốn Trịnh Tranh không chỉ đêm nay, mà còn phải nhớ rõ từng chi tiết, sau này nhớ mãi không thôi, là hắn đê tiện nổi lên dục niệm làm chuyện thú tính với cô, mặc cho cô khổ sở van xin, phản khán kịch liệt cũng không thể thoát khỏi tội ác của hắn. Chỉ là nam chính tự chủ rấttốt, thiết lập sinh ra là để dành cho nữ chính từ trước đến nay thủ thân như ngọc. E là một khi đã tỉnh dậy, thà nhảy xuống nước lạnh cũng không muốn tiếp tục.
“Anh Trịnh Tranh, cầu xin anh buông tha cho em…”
Đôi mắt đẹp của Tô Vãn lóe lên hơi nước, làm như đã chịu ức hiếp rấtlớn.
Tô Vãn quyết tâm chuyện đêm nay dùng kinh nghiệm phong phú của mình để khıêu khích Trịnh Tranh.
Trong bóng tối, đầu tóc Trịnh Tranh hỗn độn, tɾong lòng giống như bị thiêu đốt, cảm giác khao khát sôi trào. Lần này lý trí của Trịnh Tranh đã thật sự bị áp đảo h0àn toàn, người con gái trước mắt này trở thành cọng rơm cứu mạng cuối cùng của hắn, không còn đường lui nữa rồi.
Tô Vãn cũng cảm nhận được sự thoả hiệp mơ mất lý trí của nam chính, tɾong lòng cười thầm. Thật sự rấtmong chờ ngày mai, người con trai này sẽ đối diện với cô như thế nào, càng hăng hái diễn kịch.
“Buông ra, em là Tô Vãn, xin anh…”
⬅ Trước Tiếp ➡