⬅ Trước Tiếp ➡
Bốn phía an tĩnh, tɾong không gian chật chội, khoảng hai người cách rấtgần nhau, Tô Vãn có thể ngửi được rõ ràng mùi rượu nhàn nhạt trên người Trịnh Tranh.
“Anh Trịnh Tranh ” Tô Vãn tɾong tay bưng ấm giữ nhiệt, đôi con ngươi đen nhánh xinh đẹp lơ đãng quét qua dưới thân Trịnh Tranh, ôn nhu nói.
“Lúc nãy em thấy anh bị chị Tiểu Giai rót vài ly, sợ anh không thoải mái, nên mới nấu canh cho anh giải rượụ”
Giọng nói của Trịnh Tranh nghẹn lại ở yết hầu, vừa đúng lúc hắn đang khát nước lợi hại, liền nói “Cảm ơn, phiền em quá.”
Hương vị nước canh thanh thuần đặc sệt xẹt qua đầu lưỡi, đi xuống yết hầu, một trận sảng khoái qua đi, cảm giác nóng rực tɾong cơ thể giống như tiêu tán đi một chút.
“Em trở về đi, tôi nghỉ ngơi một lát sẽ…”
Trịnh Tranh nỗ lực đứng vững, nhưng tác dụng͟͟ của thuốc làm hắn không khống chế được thân thể, ngã về phía Tô Vãn.
“Anh Trịnh Tranh ” Tô Vãn nghiêng ngả lảo đảo mà đỡ được thân hình Trịnh Tranh, lo lắng nói “Em đỡ anh vào phòng nghỉ ngơi, được không?”
Hơi thở dồn dập, nhưng lúc này Trịnh Tranh vẫn còn tỉnh táo, hắn lăn lăn hầu kết, hơi khàn giọng đáp “Được” một tiếng.
Giữa phòng ngủ có một chiếc giường lớn màu đen, đầu giường là ánh đèn mỏng manh.
Tô Vãn cố hết sức đỡ thân hình cao lớn của hắn lên giường, nhẹ nhàng hỏi “Anh Trịnh Tranh, áo sơmi của anh sao lại ướt như vậy, em giúp anh thay nha?”
Hắn giơ tay che khuất hai mắt, thần trí bắt đầu mơ hồ, thậm chí nhất thời còn không nhớ nổi mình đang ở chỗ nào, định làm gì, chỉ dựa vào bản năng mà cảm ơn Tô Vãn.
Mãi cho đến giờ phút này, Tô Vãn mới chân chính sờ thân thể Trịnh Tranh.
Yết hầu lăn lộn, cúc áo từng cái từng cái bị cởi bỏ, bờ ngực ℭường tráng chậm rãi bại lộ ở tɾong không khí.
Đầu ngón tay mát lạnh chạm vào cơ bắp hắn như đã gãi đúng chỗ ngứa, rấtcân xứng, mỗi một khối cơ bắp đều rấtđàn hồi.
Hàm dưới của Trịnh Tranh chợt căng thẳng, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, từng lớp từng lớp dính nhớp nháp.
Tô Vãn lại nói gì đó, nhưng tɾong tai hắn lại ù ù, chỉ có thể nhìn thấy môi cô khép khép mở mở, căn bản không có cách nào pháp nghe rõ cô đang nói gì.
Chỉ có thể cảm giác được một trận mềm mại như không xương mát lạnh, từ hầu kết chảy xuống đến ngực, đến bụng…
Một tiếng hét lớn.
Chỉ vì tay Tô Vãn mới vừa rút ra, đã bị Trịnh Tranh lúc này thần chí đã không rõ giữ chặt, bị cả người hắn đè ở trên giường.
Thân thể hai người chặt chẽ dán vào nhau, chân dài trắng nõn của thiếu nữ cùng bắp đùi chắc thịt hữu lực chạm vào nhaụ
Gương mặt trước mắt cô tuấn tú trắng trẻo mà phiếm hồng, hơi thở nóng rực phun ở trên mặt cô, hàng mi dài dường như muốn quét lên da thịt trên má cô.
“Anh Trịnh Tranh, đừng như vậy ”
Tô Vãn bắt đầu diễn kịch, giống như muốn thoát khỏi gông cùm xiềng xích của Trịnh Tranh, nhưng trên mặt lại không hề có ý muốn rời xa.
Hơi thở mềm mại ấm áp phả trên cổ thiếu niên, đôi môi mềm mại ngọt ngào như có như không tự do dán trên vành tai hắn, làm tɾong lòng hắn ngứa ngáy.
Ngược lại giống như đang chủ động dâng lên môi hôn, thế nên môi Trịnh Tranh càng ra sức áp xuống, nụ hôn như mưa rơi xuống gương mặt, hai bên tai và trên cổ cô.
………..
Thiếu nữ khóc lóc nức nở cầu cứu, động tác hoảng loạn mà giãy giụa, nhưng bàn tay càng cố ý xô đẩy lại vờ như đụng chạm, càng thêm trêu chọc thiếu niên lúc này.
Tô Vãn thất thanh xin tha, tɾong lúc hỗn loạn, áo ngắn bó sát trên người cô lặng lẽ xô lệch, cảnh xuân phơi phới của thiếu nữ hé mở ít nhiềụ
Thân thể mềm mại hoảng loạn run rẩy, thiếu nữ mới lớn tựa như khu vườn trĩu quả no đủ mê người ở địa đàng.
Xinh đẹp mê đắm như vậy thật dễ dàng quyến rũ bất kỳ người đàn ông nào.
⬅ Trước Tiếp ➡