⬅ Trước Tiếp ➡
Xác định không có ai chú ý đến mình, Trần Tiểu Giai mới thật cẩn thận cằm ly rượu lên, đi về phía giá nướng BBQ.
Tô Vãn yên lặng từ tɾong góc đi ra, thấy Trần Tiểu Giai rốt cục đem cái ly kia đưa cho Trịnh Tranh thì hơi rũ mi.
Quả nhiên, Trần Tiểu Giai sau khi nghe xong Hạ Nhu Nhu ngọt ngào oán giận, vì muốn đâm thủng cửa sổ giấy giữa hai người, mà thật sự dám gạt Hạ Nhu Nhu, trộm bỏ thuốc vào rượụ
Bất tri bất giác, tiệc nướng BBQ kết thúc đã là 9 giờ tối, mọi người sau khi thu gom rác liền chuẩn bị trở về.
Vừa hay hôm nay là cuối tuần, ngoại trừ những bạn học phải về quê mọi người đều trở về ký túc xá, còn lại vài người liền dứt khoát lái xe về nhà.
Trần Tiểu Giai gọi tới một chiếc taxi, nhét hai người là Hạ Nhu Nhu và Trịnh Tranh đã say vào ghế sau, làm mặt quỷ dặn dò Trịnh Tranh muốn hắn chiếu cố tốt bạn thân của mình, mới yên tâm rời đi.
Xe taxi đi vào tiểu khu, ngừng ở dưới lầu nhà Hạ Nhu Nhụ
“Bác tài, phiền chú chờ một lát, tôi sẽ trở về liền.”
Trịnh Tranh chịu đựng cảm giác khí chịu và quái dị trên người, đỡ Hạ Nhu Nhu từ tɾong xe ra ngoài.
Gương mặt Hạ Nhu Nhu ửng đỏ, mê mang nhìn thiếu niên đang đỡ mình, thật cao lớn anh tuấn lại cẩn thận săn sóc.
Cho dù chỉ mặc một thân áo sơmi quần dài đơn giản, cúc áo còn nghiêm túc mà gài từ đầu đến cuối, nhưng lại làm cô ta cảm thấy mặt đỏ tim đập, miệng đắng lưỡi khô.
Hạ Nhu Nhu cầm lòng không được ngẩng đầu hôn lên sườn mặt Trịnh Tranh, liền vội vã mà chạy vào cửa “Ngủ ngon ”
Trở lại trên xe.
Lỗ tai Trịnh Tranh hơi hơi nóng lên, chỉ cảm thấy mọi tế bào đều nhảy lên, tim đập nhanh không chịu được.
Khuỷu tay hắn chống ở đầu gối, đôi tay bụm trán, rõ ràng muốn khắc chế, nhưng lại càng thêm xao động, hô hấp ngày càng nhanh nói với tài xế “Nhanh trở về chung cư Kim.”

Đêm khuya.
Phố lớn ngõ nhỏ tràn ngập ánh đèn mỏng manh, đèn đường lập loè mờ nhạt phác họa ra hình dáng đường phố, phóng ra những bóng dáng thật dài.
Rốt cuộc đã tới chung cư, Trịnh Tranh nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhịn không được kéo kéo cổ áo của mình.
Từ cách bố trí tɾong phòng liền có thể nhìn ra tính cách của chủ nhân căn phòng này rấtbình tĩnh, có lẽ còn có một chút bệnh sach sẽ.
Dưới ánh đèn màu da cam, chỉ có vài vật trang trí nghịch ngợm h0àn toàn bất đồng với cách bài trí tɾong nhà, nhưng lại làm cho căn phòng vốn lạnh lẽo thêm một chút ấm áp.
Trịnh Tranh rót một ly nước đá to rồi uống hết, giọt nước tɾong suốt dọc the0 hầu kết đang lăn lộn chảy xuống, nhưng cả người lại trở nên càng thêm khô nóng.
Tóc đen ngắn rơi rụng trên trán, đột nhiên hắn bùng nổ du͙c vọng mãnh liệt, Trịnh Tranh chỉ cảm thấy mất khống chế, nghĩ rằng là do chính mình uống quá nhiềụ
Sắc mặt hắn ửng hồng cởi bỏ cúc áo, hơi hơi mở cổ áo ra, nhéo hai mắt dựa vào sô pha, hai chân thẳng dài hữu lực co quắp.
Chỉ thấy quần đen bao vây lấy hai chân thon dài, dưới rốn ba tấc chính là thứ tượng trưng cho phái nam có vẻ khoa trương mà ℭường tráng.
“Thịch thịch thịch” Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Giữa trán Trịnh Tranh đều là mồ hôi, mày nhăn lại, hiển nhiên là cực kỳ không thoải mái, nhưng vẫn chống đỡ đi ra mở cửa.
Tóc ngắn trên đầu Trịnh Tranh hỗn độn, hắn dựa vào khung cửa, ánh đèn tɾong nhà phác họa ra hình ảnh thon dài của hắn.
Xoa xoa cái trán có mơ màng, tiếng nói khàn khàn “Tiểu Vãn, sao em lại tới đây?”
Tình huống Trịnh Tranh lúc này không tốt lắm, sắc mặt hắn ửng đỏ, ánh mắt mê ly, trên mặt đều là mồ hôi.
Một tay chống khung cửa, nhưng hình ảnh cảnh và người trước mắt lại bắt đầu trở nên mơ hồ không rõ, khó có thể phân biệt.
⬅ Trước Tiếp ➡