Tô Vãn chỉ cảm thấy sau lưng là bờ ngực rắn chắc ấm áp, cánh tay ma͙nh mẽ, bờ vai của cậu cậu rấtrộng, nhưng lại không rộng đến mức thái quá, rấtcó cảm giác an toàn.
Rốt cuộc cũng là chủ lực của đội bóng rổ, dáng người Bùi Viễn thì không cần phải nói, trên bụng nhỏ có sáu khối cơ bụng, đường cong xinh đẹp tràn xuống phía dưới, bị dấu vào tɾong quần.
Cách lớp vải dệt, Tô Vãn đều có thể cảm giác được……
Bùi Viễn thấy Tô Vãn đã đứng vững, lập tức buông tay ra, hoảng hốt khi cảm thấy đầu ngón tay giống như vừa đụng tới hõm e0 của cô.
Sau khi kéo ra khoảng cách, Bùi Viễn khẩn trương hỏi Tô Vãn “Thế nào? Có chật chân hay không?”
Chỉ thấy cẳng chân thẳng tắp của Tô Vãn bị nước suối làm ướt, mắt cá chân trắng nõn lại không thấy nửa điểm đỏ.
“Không sao.” Tô Vãn lắc đầu, chỉ ngạc nhiên mà nhìn về phía đồ vật cậu đang cầm tɾong tay “Anh cầm gậy làm gì vậy?”
“Khụ, cái này là tôi vừa mới ở tɾong bụi cỏ nhặt được.” Cậu giơ gậy gỗ lên.
“Chờ một lát tôi liền dùng cái này đâm cá cho bọn họ nướng BBQ ”
Tô Vãn cùng các bạn học khác cùng nhau vây quanh Bùi Viễn, xem cậu tính toán như thế nào để đâm được cá.
Chỉ thấy cậu chuyên chú mà nhìn chằm chằm dưới nước, đôi mắt nhen nhánh, giống như con hổ đang chờ đợi con mồi, ngũ quan thâm thúy, rấtcó hương vị mê người.
Thân thể cậu không phải là cố tình luyện ra bộ dáng khoa trương, mà là do nội liễm tràn ngập tình lực, màu da bánh mật, ở dưới ánh trăng lộ ra hình đang thân thể, mười phần sắc dục.
Đường cong cánh tay ma͙nh mẽ tràn ngập năng lượng, chính là sức sống của nam sinh yêu thích vận động, nhưng lại bất đồng với những kẻ cơ bắp quá mức ℭường tráng, không chỉ không tạo cho người khác cảm khoa trương cùng áp bách, ngược lại lại mang một bộ dáng thon dong tự nhiên không hề gò bó.
Tô Vãn đột nhiên cảm thấy dưới mắt cá chân mình có một xúc cảm trơn trượt, chỉ thấy Bùi Viễn nhanh chóng xắn tay áo lên đến bắp tay, lộ ra cơ bắp săn chắc, nắm tɾong tay gậy gỗ, thân ảnh ma͙nh mẽ, nhanh chóng cắm xuống chỗ con cá lớn.
Đuôi cá ra sức giãy giụa, bắn lên từng trận bọt nước, văng tung tóe lên mặt Tô Vãn người đang ở gần Bùi Viễn nhất. Máy tóc đen nhánh của Tô Vãn bị nước suối bắn ướt một chút, bên má vài sợi tóc dính nước mà quấn quanh ở trên xương quai xanh.
Bùi Viễn thấy bộ dáng Tô Vãn hơi chật vật, buồn cười nói “Xin lỗi, hại em bị ướt cùng tôi rồi.”
Nhưng quần áo của cậu còn bị bắn ướt nhiều hơn, sơ mi trắng rộng thùng thình bị ướt, có thể nhìn thấy khối cơ bụng phi thường rõ ràng, góc cạnh, rắn chắc.
Vòng e0 gầy thấy rỏ đường cong xinh đẹp, nước suối làm cho lớp vải ướt đẫm, xẹp dính vào da thịt màu đồng, the0 vạt áo bắt đầu chảy xuống phía dưới.
Xuống chút nữa... Nơi bị che đậy giữa hai chân cậu, chắc hẳn là…
Hàng mi dài dính ướt của Tô Vãn nhẹ nhàng run rẩy, đuôi mắt ướt át, thoạt nhìn có chút mê người “Em không sao, chủ nhiệm Bùi, anh thật là lợi hại.”
Lời này ý vị không rõ, không duyên không cớ chọc người khác mơ màng.
“Khụ khụ” Nếu không phải Bùi Viễn rõ ràng biết cô đang muốn nói gì, chỉ sợ cũng sẽ nhịn không được mà tưởng tượng.
Cổ Bùi Viễn hơi hơi phiếm hồng, đưa gậy gỗ đang đâm dính cá lớn cho một bạn học nam bên cạnh.
“Các cậu về trước đi, mang cá này về cho Trịnh Tranh nướng trước, tôi đi thay quần áo, trễ một chút sẽ qua đó.”
Gió đêm mùa hạ hơi lạnh, bọn họ mang the0 rượu, hương vị BBQ đảo quanh ở chóp mũi, tiếng ve ở nơi xa cũng dần dần tràn đến bên tai.
Chỗ bàn đồ uống.
Bạn thân Trần Tiểu Giai của Hạ Nhu Nhu cong e0, đem thứ gì đó bỏ vào một ly rượu trên bàn, ngay sau đó thần sắc hoảng loạn mà nhìn xung quanh một lát.