Chương 14
mặt tôi nữa.
Sao đấy?
Muốn quyến rũ tôi à?" Lâm Cẩn nghiêng mặt, bắt đầu nhớ tới kết cục của ông Đông Quách trong sách giáo khoa.
"Tiếc quá, tôi không thích người béo." Ngón tay thon dài của anh khẽ nâng cằm cô lên, xoay mặt cô hướng về phía mình.
Lâm Cẩn tức đến cắn môi, gương mặt lúc đỏ lúc trắng.
Cô béo chỗ nào?
Mặt hơi tròn xíu thôi mà "Nhưng sờ em thì mềm, có lẽ tôi vẫn phải chịu lỗ mà tạm chấp nhận một chút thôi." Lục Tự duỗi tay vuốt ve mặt cô, chỉ sờ vài cái rồi bàn tay to không ngoan ngoãn đã lướt xuống tìm kiếm, sau đó bất ngờ vòng qua eo cô.
Lâm Cẩn quay đầu đi, nghiến răng nghiến lợi "Anh còn không cút nữa thì tôi sẽ gọi cảnh sát đấy." "Đến khi cớm tới thì tôi đã ăn em không còn mảnh xương rồi." Anh đặt tay bên hông cô, dùng sức hơn, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô "Cả người em mềm như vậy, tôi nên bắt đầu ăn từ chỗ nào đây nhỉ?" Mũi Lâm Cẩn chua xót, hốc mắt ngập nước ấm, nước mắt chảy qua khoé mắt, nhỏ lên môi giống như một quả cherry đỏ ngâm nước.
Lúc đầu Lục Tự chỉ muốn doạ cô thôi, mà bây giờ con thú trong cơ thể lại rục rịch, liều mạng xúi giục anh phá huỷ quả cherry trước mặt.
Phá huỷ cô, để cô chảy nước sốt đỏ bừng mê người, sau đó liếm sạch dòng nước thơm ngon này.
Sự chống cự của anh bị con thú nhỏ đánh bại rồi..
Lục Tự cụp mắt, đặt một nụ hôn triền miên lên môi cô.
Lâm Cẩn trợn mắt, quên mất cả thở trong chốc lát.
Cô thấy đầu mình ê ẩm, người cũng mềm nhũn, cơ thể không khỏi ngã nhào vào lồng ngực người đàn ông.
Nụ hôn từ cánh môi nóng bỏng của anh làm tim cô đập loạn, đầu lưỡi linh hoạt như lưỡi rắn, khuấy động ý thức của cô đến vỡ vụn.
Người đàn ông này..
thật sự muốn ăn cô như ăn hoành thánh luôn..
Mặt trời lại giống lòng đỏ trứng tươi, tròn tròn mềm mềm, lấy kim chọc một phát thì chất nhầy sẽ đổ xuống đầu bạn, tưới khắp cả con phố.
Chiếc Ford đen bóng lăn bánh trên vùng đất cằn cỗi, chậm rãi tiến lên.
Năm người đàn ông to lớn chen chúc trên chiếc xe này, Lục Tự sợ ngạt nên kéo cửa sổ xe xuống, chống tay phải, thẫn thờ.
Cảnh vật hai bên đường dần lùi về sau, sợi chỉ màu xám đậm trên cổ tay áo anh bị gió thổi đong đưa.
Lục Tự giơ tay kéo nó ra, chiếc cúc áo màu trắng bạc được kết lại cũng lăn xuống xe theo.
Anh nhíu mày, thấy trái tim mình cũng giống như bị kéo theo, nặng nề, đau âm ỉ.
"Này người anh em, xin miếng lửa coi." Người đàn ông ngồi cạnh anh đang ngậm điếu thuốc lá, mặt vô cảm nhìn anh hỏi.
Lục Tự lấy bật lửa từ túi quần ra, lười biếng ném qua, lúc lấy lại thì thấy bên hông người đàn ông phồng lên, trong đó nhét một khẩu súng ngắn màu đen.
Đôi mắt đen của anh xuất hiện vẻ âm u, thầm tính toán, có vẻ mình cần nửa năm nữa mới có thể cầm súng.
Dù mở cửa sổ nhưng bầu không khí trên xe cũng như bị nhiễm chì, nặng nề khiến người ta khó thở.
Ai cũng có trách nhiệm giám sát lẫn nhaụ Bọn họ không quen biết nhau, được tạm thời chọn từ rút thăm sống chết.
Ngoài nhóm họ ra thì còn ba nhóm khác nữa.
Trong bốn chiếc ô tô này, chỉ có một chiếc đi đến đúng đích đến.
Ba chiếc còn lại chỉ là hoả mù, làm kẻ thù bị rối.
Dịch trứng vàng óng ánh đã chảy hết, bầu trời bắt đầu