Chương 15
tí tách mưa.
"Đm, vừa tới mấy ngày này là mưa." Người đàn ông ngồi ghế phụ trợn mắt, bắt đầu chửi thề.
Thật ra mưa nhỏ nên cũng mát mẻ, khá thoải mái.
Nhưng trong thời khắc nặng nề thế này thì ai cũng muốn tìm cớ để trút giận.
Người đàn ông ngồi ghế phụ vừa mở miệng, Lục Tự đã biết anh ta là người Hoài Âm giống mình.
Không vì gì khác, là do người Hoài Âm thích chửi mẹ của mình.
Thay vì chửi mẹ mày, họ thích chửi đm hơn.
Lục Tự cũng muốn chửi như vậy, từ nhỏ đến lớn, anh chỉ muốn nói câu đó.
Nhưng mà anh làm gì có mẹ?
Ô tô bất ngờ xóc nảy, thấy tài xế dẫm chân phanh, rống giận chửi "Tìm chết hả Ông đây đâm chết đám ăn xin bọn mày bây giờ." Lục Tự nhìn trước mặt, cậu bé bán báo chạy quá nhanh nên làm đống báo rơi vãi trên đất, đang ngồi xổm hoảng loạn nhặt lên.
Anh vừa định dời mắt đi thì vô tình thấy ở đầu hẻm chật hẹp bên trái có mấy tên xã hội đen đang chặn đường một người phụ nữ.
Người phụ nữ kia có khuôn mặt tròn, mặc đồ màu vàng, làn váy bị gió đêm thổi tung bay phấp phới giống một đoá hồng vàng rose đang rụng cánh hoa.
Lục Tự hơi nhíu mày, sau đó bình tĩnh kéo cửa sổ xe lên.
Là người phụ nữ cứu anh lúc trước.
Nhưng thế thì sao?
Loại người như anh không biết trả ơn đâụ Cậu bé nhặt báo xong, cúi người thật sâu trước chiếc Ford rồi chạy như bay.
Tài xế bắt chước người Thượng Hải chửi một câu "Thằng oắt con " sau đó tiếng động cơ xe lại vang lên ầm ầm.
Đèn đường mờ ảo hai bên đường chiếu những đốm trắng như tuyết lên chiếc xe đang lao nhanh.
Lục Tự thấy con hẻm kia ngày càng xa, mới kéo kính cửa sổ xuống như không có việc gì.
Tên có vết sẹo trên má trái bị nước mưa xối nên có vẻ càng hung dữ hơn.
Gã phun một bãi nước bọt lên đất, sau đó tức giận chỉ vào chóp mũi Lâm Cẩn rồi mắng "Con đĩ, dám lừa ông của mày à " Lâm Cẩn lui ra sau một bước theo bản năng, nhíu mày hỏi "Lừa anh?
Tôi lừa anh cái gì?" "Còn giả ngu nữa hả, đêm đó mày cứu thằng nhãi kia." Mặt sẹo nghiến răng nghiến lợi nói.
"Thằng nhãi nào, tôi không quen Anh có chuyện gì thì cứ kiếm Hứa tam gia đi.
Đó giờ tiệm của chúng tôi luôn nộp đủ tiền bảo kê đấy." Lâm Cẩn nâng cằm lên với mặt sẹo, thái độ thản nhiên, vừa dứt lời đã đi lên phía trước.
Tên mặt sẹo nổi giận, duỗi tay đẩy cô "Đêm đó mày ở trong tiệm chứ không phải Hứa tam gia.
Tao đi kiếm chuyện với ổng làm gì?
Tao tìm mày đó Con điếm thúi, dám lừa ông nội mày à." Lâm Cẩn bị tên mặt sẹo chọc cười, lúm đồng tiền lõm sâu vào, khinh thường nhếch khoé miệng.
Tên mặt sẹo nổi giận, con người đen lại, nâng tay phải lên muốn tát cô một bạt tai.
Bàn tay gã còn chưa hạ xuống thì đã bị người khác bắt lấy, bối rối đứng giữa không trun.
Lâm Cẩn giật mình nhìn lại, thế mà lại là tên trai lạ hôm đó, trên người còn đang mặc chiếc áo sơ mi xanh đậm cô mua cho nữa.
Lục Tự chạy quá nhanh nên lồng ngực phập phồng, áo sơ mi ướt đẫm phác hoạ cơ bụng gợi cảm của anh.
Anh hất cánh tay phải của tên mặt sẹo ra.
Tên mặt sẹo lập tức loạng choạng ngã ra saụ Tuy tên mặt sẹo tức điên nhưng vẫn lén quan sát xung quanh, thấy chỉ có mình Lục Tự nên cũng tự tin được một chút.
Nhưng gã