⬅ Trước Tiếp ➡

kết bạn của cô.
Bạn của cô..
anh ấy không có quyền đánh giá.
Lâm Cẩn nhìn dáng vẻ muốn nói rồi lại thôi của Giản Khê, đôi tay siết chặt lại, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười tươi "Chị sẽ tự dọn phòng.
Giản Khê, em trở về đi nha." Về sao?
Anh ấy về?
Để người đàn ông này ở lại đây sao?
Thân hình cao lớn của Giản Khê đứng sững tại chỗ, anh ấy hơi bất ngờ, Mộc Mộc của anh ấy lại đối xử với anh ấy như vậy.
Gió đêm thấm hơi lạnh xuyên qua cửa sổ hành lang, xuôi ngược vào trong.
Lâm Cẩn bị thổi lạnh, thân thể vô thức lung lay một chút.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy lam dài tới đầu gối, trông hơi mong manh trong màn đêm.
"Còn định nói chuyện bao lâu nữa?" Sắc mặt Lục Tự bất ngờ tối lại, khoé miệng mím chặt chậm rãi mở ra "Em vừa mới cởi vớ, bên ngoài gió lớn, bị lạnh đó." Khi anh nói những lời này, anh còn cúi đầu chơi bật lửa "tách tách", âm thanh chậm rãi xoay chuyển khắp hàng hiên.
Mặt Lâm Cẩn đỏ lên, trái tim hốt hoảng đập loạn.
"Mộc Mộc " Giản Khê không đứng nổi nữa, anh ấy bắt lấy cánh tay Lâm Cẩn, giọng nói trầm thấp mang theo chút run rẩy.
Lâm Cẩn cảm thấy trong đầu như nổ tung, quả nhiên tên đàn ông này là sói ác.
Cô mấp máy môi, muốn giải thích với Giản Khê.
"Cạch " Lục Tự lập tức thổi tắt bật lửa, gương mặt tuấn tú toả ra vẻ tàn nhẫn trong bóng đêm.
Anh không vui nhíu mày, nhìn chằm chằm vào tay trái bị Giản Khê lôi kéo của Lâm Cẩn.
Động tác này khiến ngực anh nghẹn tức, anh nhìn mà thấy khó chịu vô cùng.
Sắc mặt Lục Tự lạnh lùng, anh tiến lên một bước, kéo Lâm Cẩn về bên cạnh không chút do dự, sau đó "rầm" một tiếng, cửa nhà bất ngờ bị anh đóng lại.
Tay của người phụ nữ giống đám mây trên nhành bông, bóng loáng mềm mại, khiến người ta rung động.
Lục Tự nắm lấy rồi lại không nỡ buông ra.
"Anh làm gì đấy?" Lâm Cẩn bất ngờ hất tay anh ra, đôi mắt lạnh lùng liếc anh giống như muốn đục thủng một lỗ trên người anh.
Ngực Lâm Cẩn phập phồng kịch liệt, tiếng gõ cửa lại không ngừng vang lên.
Cô bực bội đảo mắt đi, bối rối chạy đi mở cửa để giải thích với Giản Khê.
Lục Tự không biết cô nói gì với người đàn ông đó, thế giới của anh đã yên tĩnh trở lại.
Tiếng bước chân bước trên cầu thang rời đi của người đàn ông vừa thong thả vừa nặng nề.
Lâm Cẩn thở hồng hộc khép cửa lại, xoay người, đôi mắt đảo qua Lục Tự.
Tên trai lạ này lại tỏ ra như không liên quan gì tới mình, thái độ cao ngạo, chỉ nghiêng người đối mặt với cô, khoé miệng khẽ cong lên, dường như đang rất vui khi người ta khó chịụ "Anh rời đi ngay cho tôi " Tai cô đỏ lên, kích động đến mức thân thể cũng run rẩy lên.
Lục Tự liếc cô, trong mắt ánh lên vẻ nguy hiểm, dưới ánh đèn dây tóc mờ ảo, anh như đang quan sát một con mồi ngon miệng.
"Anh định làm gì?" Lâm Cẩn bị anh nhìn mà sợ, giọng cô run rẩy.
"Chẳng phải tôi là con mèo hoang em nhặt về sao?" Trong lúc Lục Tự nói chuyện, anh còn thô bạo đưa tay đè Lâm Cẩn lên tường, dáng người cao gầy vững chãi nhìn cô từ trên cao, đè ép lấy cô.
Cô cuộn tròn một chỗ, không còn chỗ trốn.
Lục Tự cúi đầu, nhìn đôi má đào của Lâm Cẩn, anh vuốt ve vành tai mềm mại của cô, khàn giọng hỏi "Cứu tôi về, còn cởi vớ trước


⬅ Trước Tiếp ➡