Chương 11
nhau, trong lòng thấy hơi thất vọng..
là mắt đào hoa thật..
Cô còn tưởng tượng được lúc người đàn ông cười rộ lên, đôi mắt sẽ giống trăng khuyết, mông lung làm phụ nữ say như điếu đổ rồi.
"Đàn ông mắt đào hoa bạc tình nhất, không đáng tin." Giọng nói của người Ninh Ba gõ chiêng cứ quanh quẩn trong tai cô.
Gương mặt Lâm Cẩn lộ ra hai lúm đồng tiền.
Cô muốn cười nhưng nụ cười lại cứng đờ bên môi, đầu óc như bị tia sét mùa hè xẹt qua, mênh mang trống rỗng, chỉ còn lại một làn khói nhẹ.
Anh ta tỉnh từ lúc nào?
Anh ta thấy cảnh mình cởi vớ rồi sao?
Trái tim Lâm Cẩn đập loạn xạ, gương mặt nhỏ tròn vo bối rối đỏ bừng lên, bàn tay đặt hai bên sườn khẽ run lên.
Gương mặt đeo kính tơ vàng của cha chậm rãi hiện lên trước mặt cô.
Cô nghĩ nếu cha còn sống thì cô sẽ bị đánh chết mất.
Bầu không khí trong phòng như bị trộn thêm keo hồ, vừa nhão vừa dính, ướt át, khiến hai người im ru, âm thầm quan sát nhaụ Người đàn ông nghiêng mặt đi, đập vào mắt là tạp chí "Lả lướt" mà kỳ nào Lâm Cẩn cũng phải mua, tiêu đề bốn chữ "Chủ nghĩa không gả" phía trên vừa mơ hồ vừa rõ ràng.
Anh khó khăn ngồi dậy, cả người lại bị trói thành cái bánh chưng, không thể động đậy chút nào.
Anh nhíu mày, lạnh mặt kéo băng vải trắng trên người xuống, hết lớp này đến lớp khác, trùng trùng điệp điệp.
"Vết thương của anh chưa khỏi đâụ" Lâm Cẩn bất ngờ hoàn hồn, nhanh chân chạy lại, đè anh nằm xuống giường.
Cứ lộn xộn như vậy thì sẽ va trúng vết thương mất.
Lục Tự nhìn cô gái mặt béo tròn trước mặt mình, vẻ mặt khó chịu, trong đôi mắt đen còn lướt qua vẻ dữ dằn.
Lâm Cẩn lười quan tâm đến thái độ kỳ quái của anh.
Cô kéo ghế dựa qua, ngồi ở mép giường, tay cầm chén hoành thánh nhỏ kia.
Cô múc một muỗng hoành thánh, phồng má thổi phù phù, sau đó mới đưa đến bên miệng Lục Tự.
Lục Tự quay mặt đi.
Anh không muốn ăn, càng không muốn đối mặt với người phụ nữ này.
Anh cứ cảm thấy ánh mắt của cô rất kỳ lạ, giống như trong đó có đôi tay đè chặt anh xuống, khiến anh khó chịu hơn việc bị người ta đánh nữa.
"Anh ăn hoành thánh xong thì tôi sẽ tháo băng để anh đi." Lâm Cẩn trợn mắt, cảm thấy mình chẳng khác gì ông Đông Quách trong sách giáo khoa Ngữ Văn cả..
tương truyền ông Đông Quách vì cứu một con sói mà phải qua mặt Triệu Giản Tử, sau đó con sói lại muốn ăn thịt ông, "ông Đông Quách" được ví như người bị "qua cầu rút ván" vậy đó Trăm đắng ngàn cay cứu một con sói ác, kết quả bị lấy oán trả ơn.
Lục Tự cụp mắt, ngoan ngoãn xoay mặt lại.
Lâm Cẩn cười cười, tranh thủ nhét hoành thánh còn nóng phỏng lưỡi vào miệng anh.
Lục Tự yếu ớt nhai nuốt, đây là lần đầu tiên anh ăn hoành thánh ít nhân như vậy.
Lớp vỏ hoành thánh hơi mỏng, trong suốt, có thể nhìn thấy thịt băm ửng hồng được bao bên trong, từng miếng hoành thánh tròn trịa nổi lên chén giống như cá vàng xoè đuôi.
"Ngon không?" Lâm Cẩn thấy bây giờ người đàn ông này rất nghe lời, cô đút một miếng, anh ăn một miếng, hoàn toàn không còn hung dữ như lúc nãy nữa.
Cô rất vừa lòng với anh của bây giờ.
Lục Tự bị câu hỏi bất ngờ của Lâm Cẩn làm khó.
Ngon không à?
Đã rất nhiều năm không ai hỏi anh câu này rồi.
Cái mạng của loại như anh cũng chả ai thèm quan tâm, làm