⬅ Trước Tiếp ➡

người đàn ông uống mấy ngụm.
Sau đó chạy xuống lầu đổ một thau nước lạnh, thấm ướt chiếc khăn bên người mình, đặt lên trán anh để hạ sốt.
Dường như cảm giác mát lạnh làm người đàn ông có phản ứng, trong miệng anh không ngừng kêu "nóng"..
"Đồ phiền phức " Lâm Cẩn lầu bầu, duỗi tay lấy cây quạt cọ, trông chừng bên cạnh anh, quạt cái được cái không, mỗi nửa tiếng sẽ đứng lên thay khăn lạnh cho anh.
Cô cứ trông chừng như vậy đến khi mặt trời lặn, cơn sốt của người đàn ông mới hoàn toàn biến mất, cũng không còn nói mớ nữa.
Trái tim treo lủng lẳng của Lâm Cẩn mới quay về lồng ngực.
Lúc này, hương thức ăn mê người trong hẻm cũng không khiến cô dao động, mắt còn không chớp, mọi sự tập trung đều đặt hết lên người người đàn ông.
Đến khi màn đêm buông xuống, trăng bạc treo cao, dưới lầu truyền đến tiếng rao gõ mõ của người bán hoành thánh rong.
Lúc này Lâm Cẩn mới nhận ra cô đã không ăn cơm cả một ngày rồi, dạ dày đã trống rỗng không còn gì, đang vô cùng khó chịụ Chủ quán mặc áo vải xanh chờ dưới lầu, giọng nói khàn khàn có vẻ vô cùng nặng nề trong đêm hè.
"Cô ơi, hoành thánh của cô xong rồi, có thể câu giỏ tre xuống.." Trán Lâm Cẩn đổ đầy mồ hôi nóng, cô ngẩng đầu thét khẽ xuống cửa sổ "Đợi một lát." Sau đó vẫn tiếp tục lục đồ..
Lạ quá, sao dây mảnh buộc giỏ tre mất tiêu rồi nhỉ?
Mẹ mới đi có mấy ngày, cô đã quậy tung cả căn nhà lên, bây giờ còn tìm không ra một sợi dây nữa rồi.
Lâm Cẩn dậm chân, cắn răng khom lưng, cởi chiếc vớ lụa trong suốt cao tới đùi ra.
Căn phòng chật chội càng trở nên mập mờ hơn bởi động tác của cô.
Nhưng cô không để ý lắm, dù sao tên trai lạ kia vẫn chưa tỉnh mà.
Đôi chân của Lâm Cẩn thật sự rất đẹp, thon dài thẳng tắp, căng bóng giống như kem tươi trong bánh kem, thơm ngọt mềm mại, vừa cho vào miệng là tan ra ngay.
Cô như trả thù sợi dây thừng không cánh mà bay kia, động tác cởi vớ chân còn pha lẫn một chút giận dỗi.
Không lâu sau, bắp đùi ngọc đã bị lột sạch, chiếc vớ trong suốt ám nhiệt độ cơ thể được cô buộc chặt trên giỏ, cẩn thận đưa xuống cửa sổ.
Chủ quán đợi một lúc lâu, vội duỗi tay kéo giỏ tre xuống, lấy tiền ra rồi đặt chén hoành thánh vào trong.
Ông ấy xoay người quay về gánh hoành thánh, tiện tay bỏ thêm than vào bếp lò, ngọn lửa chập chờn bất ngờ phừng lên, đỏ rực rọi sáng non nửa khuôn mặt.
Lâm Cẩn chậm rãi kéo giỏ tre lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào miệng chén bị vỡ, có một vết nứt trên mép.
Cô đặt chén hoành thánh qua một bên.
Trong cái chén màu lam, lớp vỏ hoành thánh mọng nước trong suốt, bao lấy miếng nhân màu hồng nhạt, hành xắt lát xanh biếc hoà cùng làn khói trắng, hương thức ăn lan toả khắp căn phòng.
"Haizzz, không cho dầu vừng hả?" Lâm Cẩn lầm bầm trách móc một tiếng rồi xoay người kéo ghế ngồi ăn.
Nhưng đúng lúc này, cô bất ngờ vì đôi mắt trắng đen rõ ràng.
Lâm Cẩn rất ghét đám xã hội đen ở bến Thượng Hải.
Ghét hơn nữa là đôi mắt như muốn sờ soạng từ trên xuống dưới khi bọn chúng nhìn người ta.
Trong ánh mắt đó chứa dục vọng, sắc tình, trào phúng, tự ti, tàn nhẫn..
Bất ngờ là ánh mắt người đàn ông này nhìn cô lại rất sạch sẽ, giống như nước cất pha bột penicillin, trong trẻo, sạch sẽ không nhiễm bụi trần.
Lâm Cẩn và anh nhìn


⬅ Trước Tiếp ➡