⬅ Trước Tiếp ➡

mềm mại nhỏ nhắn của cô vô tình chạm vào đũng quần của người đàn ông, cảm giác cứng như sắt thoáng qua làm gương mặt của Lâm Cẩn nóng bừng lên, thiêu đốt đến bên tai.
Bụng cá lấp ló ở phía Đông, ánh rạng đông và sương sớm bắt đầu đan vào nhau trên bầu trời thành thị.
Lâm Cẩn tựa lên bàn sách ngủ cả đêm, lúc tỉnh lại thì vặn cổ, cảm thấy eo lưng đau đến chết đi sống lại.
Não bộ vẫn còn hỗn loạn, đến khi lấy lại tinh thần muốn đứng dậy thì bất ngờ thấy trên giường có vật thể lạ.
Suy nghĩ cả buổi trời, cô mới nhớ tối qua mình đưa một tên trai lạ về nhà.
Mọi chuyện đáng sợ cứ như trong mơ vậy, sao cô lại đưa một tên xã hội đen về nhà chứ?
Xem ra màn đêm đúng là yêu tinh, lại còn dụ dỗ cô gây ra chuyện chấn động như vậy.
Lâm Cẩn tự véo má, xác định không phải mơ mới phồng má rời khỏi phòng, chuẩn bị rửa mặt chạy về hiệu thuốc, tránh cho việc đồng nghiệp ca sáng thấy trong tiệm trống lốc không có cái bóng nào.
Ánh bình minh đỏ như son nhô lên ở chân trời, tiếng chuông "đinh đinh đinh" của toà nhà hải quan Westminster vang vọng khắp cả tô giới.
Khi Lâm Cẩn đi ngang qua cầu Ngoại Bạch Độ, cảm thấy bến Thượng Hải lập tức náo nhiệt lên, kẻ lừa đảo, ăn xin, ăn trộm, băng lừa đảo đều bị tiếng chuông hùng hồn này đánh thức.
Những cái xác không hồn lại bắt đầu một ngày mới.
Cô chạy chậm đến đường Tứ Mã, vội vàng đẩy cửa hiệu thuốc ra thì đã thấy Tiểu Phương ngồi ngay ngắn ở đó, lưng thẳng tắp, đang nghiêm túc viết báo cáo tiêu thụ.
Tuy Tiểu Phương mặc áo blouse trắng nhưng lại không thể che giấu được vẻ quyến rũ, lông mày như dãy núi xa, mắt trong như nước, sát thủ con nhà giàu đúng nghĩa.
"Mộc Mộc, cậu lại lén chuồn đi ăn màn thầu hấp trong lồng rồi, đúng không?" Tiểu Phương thấy Lâm Cẩn đến, khẽ buông bút máy xuống, khoé môi hơi cong lên, trên môi đang son mã màu mới của thương hiệu Tam Hoa.
Lâm Cẩn không phủ nhận, chỉ vuốt ngực, thở hổn hển mấy hơi "Biết cậu tới sớm như vậy thì mình đã không nóng lỏng chạy hối hả về rồi." "Mình không yên tâm về cậu mà." Tiểu Phương cười, cô ấy xoay bút, chậm rãi nói "Hôm qua mình đi xem phim với bạn gái, thấy rất nhiều người của Phòng Tuần bộ và Cục Cảnh sát trên đường, nói là có băng đảng gây chuyện, nên mới dậy sớm chạy tới hiệu thuốc xem thử ấy mà." Nói tới đây, Tiểu Phương lập tức dừng hành động đang làm, vẻ mặt nghiêm túc, nhìn gò má hơi tái nhợt của Lâm Cẩn, hỏi han "Đêm qua không có chuyện gì xảy ra chứ?" "Có thể xảy ra chuyện gì được?" Lâm Cẩn không dám nhìn thẳng Tiểu Phương, vội cúi đầu xuống.
Cô cầm bút ký tên vội vào sổ nhân viên, vứt lại một câu "Đi đây, bye " Nhìn bóng lưng Lâm Cẩn vừa đi xa, hàng chân mày mảnh của Tiểu Phương nhíu lại, cứ thấy hôm nay cô lạ lạ chỗ nào đó.
Khi Lâm Cẩn xách túi giấy của công ty bách hoá Vĩnh An về nhà, người đàn ông vẫn ngủ yên ở đó, tư thế ngủ giống như đúc lúc cô ra khỏi nhà, có điều gương mặt tuấn tú đã đỏ bừng lên.
Trong lòng cô căng thẳng, duỗi tay kiểm tra trán người đàn ông, ra là sốt rồi.
Ngủ không mặc áo nên sốt à?
Sức khoẻ kém dữ vậy?
Tuy Lâm Cẩn than vãn nhưng tay vẫn mò thuốc hạ sốt hồi trước em trai xài dư.
Sau khi tìm thấy thì cẩn thận đút cho


⬅ Trước Tiếp ➡