Chương 17
Lúc trước hai người từng chơi chung một nhóm, ở cung rất tốt, chỉ là sau khi Nghê Thi Đinh xuất ngoại du học hai người mới bắt đầu cắt đứt liên lạc. Hôm nay vốn dĩ là buổi tụ hội của mấy người, trùng hợp chạm mặt Nghê Thi Đinh, vì thế bọn họ nhiệt tình kéo cô tới KTV.
“Các cậu xem hôm nay tớ đưa ai tới đây?” Người bạn kia vừa dứt lời liền dắt tay Nghê Thi Đinh tiến vào, bốn người trong KTV đồng thanh ồ lên.
“Nghê Thi Đinh? Cậu đúng là Nghê Thi Đinh sao?”
“Sau khi hoa hậu giảng đường rời khỏi trường học, trực tiếp thăng thành tiên nữ sao?”
“Nghê Thi Đinh, mấy năm nay cậu đi đâu vậy? Sao không liên hệ với chúng tớ ”
Bởi vì đều là bạn cũ nhiều năm không gặp, hiện giờ nhìn thấy Nghê Thi Đinh xuất hiện, bọn họ đều vây quanh người cô trò chuyện. Kể về những chuyện lớn mà từng người đã trải qua trong những năm cô vắng mặt.
Nghê Thi Đinh nghiêm túc lắng nghe, sau đó còn tham gia hát cùng họ, tựa như được quay về đoạn thời gian vô ưu vô lo thời cao trung. Trong lúc này, Nghê Thi Đinh cũng uống không ít rượụ
“Đinh Đinh, cậu biết không?” Một người bạn uống say ngồi dịch sang chỗ trống bên cạnh cô.
“Biết gì?” Hôm nay Nghê Thi Đinh vui vẻ, cô uống không ít rượụ Đầu óc choáng váng, gương mặt phiếm hồng.
“Tên ngốc lúc trước hành hung cậu, cuối cùng anh ta căn bản không có việc gì. Anh ta là thiếu gia nhà giàu, sau chuyện đó cha mẹ anh ta đưa anh ta ra nước ngoài ”
“Tên ngốc? Tên ngốc nào?” Nghê Thi Đinh mơ màng nhìn sang.
“Chính là tên ngốc bẩn thỉu mỗi ngày đều nhìn lén cậu đấy.”
“Nha ” Hình như cô từng quen một tên ngốc cả ngày chỉ biết vẽ tranh, khắp người dơ dáy bẩn thỉu?
Nghê Thi Đinh nhíu mày, cô dùng đại não không quá thanh tỉnh hồi tưởng.
“ Anh ta còn từng hành hung cậu đấy ”
“Có sao?” Vì sao cô không nhớ mình từng bị người đánh nhỉ?
“Thôi, quên rồi cũng tốt.” Người bạn đó phất tay, không nhắc tới chuyện đó nữa.
“Mộ Trừng Dục Em bị vứt bỏ, không ai đưa em về, em rất sợ …” Nghê Thi Đinh ngồi xổm trên đường, không hiểu vì sao lại gọi điện cho tên ngốc Mộ Trừng Dục, nói xong còn khuyến mãi thêm vài tiếng nức nở.
Đây là điện thoại mà Mộ gia dùng để phòng ngừa trường hợp anh lạc đường nên mua cho anh.
“Làm sao vậy?” Mộ Trừng Dục nhíu mày, nghe tiếng khóc ở đầu kia điện thoại, trái tim anh như muốn vỡ tan.
“Em… ách… Em uống rượu, uống uống, em bị bỏ ở đây, em muốn về nhà ô ô…” Trên thực tế là sau khi cùng bạn bè tan cuộc, hầu hết mọi người đều say, số người thanh tỉnh không còn mấy. Nghê Thi Đinh anh dũng vung tay lên, cự tuyệt sự giúp đỡ của mọi người, nói mình sẽ gọi điện cho người nhà tới đón, bảo bọn họ yên tâm đưa mấy người uống say mèm kia về nhà.
Một mình cô thất tha thất thểu đi bộ trên phố, đầu óc lại choáng váng. Nhìn hàng vạn ánh sáng phát ra từ những ngôi nhà, bên tai nghe tiếng động ồn ào của phố xá, trong lúc nhất thời cô không biết mình nên đi về hướng nào, bất lực ngồi xổm xuống đất gọi điện thoại cho anh.
“Hiện tại em đang ở đâu?” Hiển nhiên Nghê Thi Đinh say không nhẹ, hơn nữa cô lại lang thang một mình trên đường. Anh phải lập tức tới đó.
“Trên đường… ách ”
“…” Thôi, vẫn nên tìm định vị trong di động của cô thì hơn. “Em ngoan ngoãn ở đó đợi anh, ai gọi cũng không được đi theo, phải nói là em đang đợi chồng tới đón. Ngoan ngoãn chờ anh, được không?”
“Ừ ”