Chương 18
Không tới mười phút sau, xe của Mộ Trừng Dục đã dừng trước mặt cô. Người đàn ông nhanh chóng bước ra từ vị trí ghế lái, cởi áo khoác đi về phía người phụ nữ đang ngồi dưới mặt đất.
“Mộ Trừng Dục, anh đến rồi Hắc hắc…” Nghê Thi Đinh nhìn người đàn ông trước mắt, vui vẻ lộ ra một nụ cười ngây ngô.
Không rảnh bận tâm quá nhiều, anh dùng áo khoác bọc lấy thân hình mỏng manh của cô, sau đó ôm cô lên giúp cô ngồi ổn định ở ghế saụ
Lái xe đưa cô về nhà. Bởi vì nhiệt độ điều hòa bên trong xe, Nghê Thi Đinh cảm giác cả người có chút khô nóng. Đầu tiên là hất tung chiếc áo khoác trên người, tiếp theo lại tụt váy vứt xuống sàn xe, ngại áo ngực không thoải mái, cô tiếp tục cởi áo ngực ném lên ghế phụ bên cạnh Mộ Trừng Dục.
Mộ Trừng Dục đánh mắt nhìn qua, trong đôi con ngươi không lộ ra một chút cảm xúc khác thường.
Bởi vì phải che giấu thân phận nên bình thường Mộ Trừng Dục đều dừng xe tại bãi đỗ xe công cộng bên dưới tiểu khụ Sau khi Mộ Trừng Dục đỗ xe xong, thời điểm anh mở cửa ghế sau, trên người Nghê Thi Đinh chỉ còn lại một chiếc quần lót ren màu đen.
Nhìn thấy cảnh xuân như vậy, “Bang” một tiếng, Mộ Trừng Dục vỗ nhẹ một cái lên mông cô.
“Ngô…” Dường như bị quấy nhiễu, Nghê Thi Đinh mơ mơ màng màng nhìn thấy thân ảnh Mộ Trừng Dục, cô lập tức vui tươi hớn hở quấn lấy anh.
“Mộ Trừng Dục…” Giống như một con bạch tuộc quấn chặt lấy thân hình người đàn ông.
“Hử?” Mộ Trừng Dục kiên nhẫn trả lời cô, ngữ khí tràn đầy sự dịu dàng.
“Tên ngốc của em.” Nghê Thi Đinh làm nũng dùng sườn mặt cọ cọ lên bờ vai anh.
“Ha hả.” Mộ Trừng Dục không nháo mà nâng mông cô lên, xoay người ôm cô vững vàng ngồi ổn định trên ghế sau, Nghê Thi Đinh cũng thuận theo tư thế này dang hai rộng chân ngồi trên đùi anh.
“Chúng ta mặc quần áo về nhà, được không?” Người đàn ông nhìn lướt qua số quần áo rơi rụng ở bên cạnh, dỗ dành cô gái nhỏ trong lòng.
“Không cần em muốn ân ái với anh ở trên xe.” Nghê Thi Đinh câu lấy cổ anh, kề sát vào gương mặt tuấn tú của anh, khi nói chuyện mùi rượu xâm nhập toàn bộ vào khoang mũi của anh.
Uống nhiều tới mức nào mới thành ra như vậy.
Trong khi anh còn đang tự hỏi, người trong lòng đã ngựa quen đường cũ bắt đầu cởi thắt lưng giúp anh.
“Ngoan, đừng lộn xộn ” Vừa nói anh vừa giữ lấy tay cô, tuy nhiên Nghê Thi Đinh không thuận theo, cô liên tục lắc lư, giãy giụa.
“Nhưng mà cô bé của em ngứa quá, em muốn côn thịt to lớn của anh đi vào.”
Lời nói đầy tính khiêu khích, làm gì có người đàn ông nào không động tâm. Trong nháy mắt khi anh vừa buông lỏng lực ở cổ tay, Nghê Thi Đinh nhanh chóng bắt lấy cơ hội, cởi bỏ thắt lưng, kéo quần anh xuống, côn thịt to lớn lập tức bại lộ trong không khí.
Cả hai người đều đồng thời ngây ngẩn.
Trong điều kiện thiếu sáng, Nghê Thi Đinh nương theo ánh đèn bên ngoài ngắm nhìn rõ quy đầu cực đại của côn thịt. Phía trên còn đang rỉ ra vài giọt trắng đục đặc sệt, Nghê Thi Đinh nhìn chăm chú tới mức miệng khô lưỡi khô, sau đó cô trực tiếp vùi đầu ngậm lấy thứ trước mặt.
“Tê…” Nghê Thi Đinh chưa bao giờ dùng miệng giúp anh, lần này, cuối cùng Mộ Trừng Dục cũng cảm nhận được cái cảm giác trôi nổi như ở trên mây này rồi.
Miệng cô quá nhỏ, không thể nuốt trọn toàn bộ quy đầu, cô phải há miệng thật lớn, khóe miệng kéo căng mới có thể miễn cưỡng bao trọn. May mắn thay cô giống một con mèo nhỏ, ngậm chỗ này một lát chỗ kia một lát, đầu lưỡi không ngừng liếm láρ.