Chương 16
Bởi vì Nghê Thi Đinh vừa sinh ra liền tham dự vào cuộc hôn nhân không bình thường của cha mẹ, cho nên cô hoàn toàn đánh mất tin tưởng về hôn nhân, hoặc có thể nói cô căn bản không dám kết hôn. Cuối cùng đoạn tuổi thơ ám ảnh của cô chỉ kết thúc khi cha mẹ vừa đua xe vừa cuồng hoan trên đường đua, cuối cùng trượt chân phanh rơi xuống vách núi.
Khi Nghê Thi Đinh mười một tuổi, Nghê lão đón cô trở về Nghê gia. Lúc này, cô mới được trải qua cuộc sống sinh hoạt bình thường. Nghê Thi Đinh dần dần trở nên rộng rãi thích cười hơn, bề ngoài trong sáng ôn hòa, nhưng tính cách bên trong lại hay cáu gắt táo bạo. Bóng ma thời thơ ấu vẫn luôn ẩn sâu dưới đáy lòng, tạo thành một màn sương mù mịt không có cách nào xua tan được.
Cho tới bây giờ, Nghê Thi Đinh không dám đụng tới những đồ vật thuộc về hôn nhân. Đối với cô mà nói, không thể nghi ngờ đó là cảm giác sợ hãi. Suy nghĩ cả đời không lấy chồng vẫn luôn thường trực trong đầu cô mãi cho tới hiện tại.
Ngày thứ hai sau khi biết được thân thế của Nghê Thi Đinh, Mộ Trừng Dục đứng trên ban công, nhìn vào mảng cỏ xanh mướt ở phía đối diện, trong nháy mắt đầu anh nảy sinh ra một ý tưởng.
Mộ Trừng Dục lập tức liên hệ với công ty bất động sản lớn nhất khu vực này, vì thế trong khoảng thời gian ba tháng, một căn biệt thự nhỏ xinh trang nhã từ từ mọc lên theo thiết kế của anh, anh đứng ở ban công phòng mình nhìn căn phòng trống trơn phía đối diện, hơi mỉm cười.
Bất kể là vị trí khu đất hay giá trị của căn biệt thự, so sánh với các bất động sản khác của ông Nghê thì đây chính là nơi tốt nhất. Hơn nữa nơi này là khu vực sinh sống của các gia đình giàu có, ông Nghê là người tính toán khôn khéo, sao có thể không dẫn đường cho cô cháu gái duy nhất của mình ?
Về phần Nghê Thi Đinh, nếu cô đã có ý định nộp hồ sơ xin việc vào công ty anh, sau khi về nước cô tất nhiên sẽ không tới sống ở căn biệt thự lịch sự tao nhã vùng ngoại thành của ông Nghê. Vì để phục vụ cho công việc, Nghê Thi Đinh nhất định sẽ tìm nhà trong nội thành, nhưng cô cũng sẽ không cự tuyệt một chút viện trợ từ ông ngoại. Dù sao vẫn là thiên kim tiểu thư, mặc dù muốn tự lập cũng sẽ không làm tới mức đoạn tuyệt quan hệ với người nhà.
Mộ Trừng Dục nhẩm tính tâm tư của từng người. Mà căn biệt thự này cũng được anh mặt không đổi sắc tặng cho ông Nghê dưới danh nghĩa làm ăn. Mọi thứ đã sẵn sàng chỉ còn chờ ngày Nghê Thi Đinh về nước.
Quả nhiên, anh yên tĩnh ngồi chờ trên ban công mấy chục đêm, rốt cuộc cũng nhìn thấy căn phòng đối diện sáng đèn.
Bên cạnh đó Nghê Thi Đinh còn nhiệt tình hơn so với tưởng tượng của anh. Nhưng mà cho dù cô có nhiệt tình cũng không thể che giấu một sự thật đáng buồn, cô không nhớ rõ anh.
Có thể khi đó mỗi ngày anh đều chìm đắm trong vẽ tranh, cả người dính thuốc nhuộm lem nhem, trên mặt đủ mọi màu sắc, khó mà nhận ra bộ dáng vốn có. Cho dù lúc ấy Nghê Thi Đinh đối xử tử tế với anh, nhưng tính nết đại tiểu thư vẫn không chịu nổi anh cả người bẩn thỉu, lem luốc sặc mùi thuốc nhuộm. Anh còn nhớ lúc đó cô còn bóp mũi, ghét bỏ không cho anh tới gần.
Nghĩ lại chuyện xưa, Mộ Trừng Dục không khỏi mỉm cười. Rõ ràng cô mới chỉ rời đi trong chốc lát, nhưng hiện tại anh lại… vô cùng nhớ cô.
Không biết nỗi cô đơn trong lòng Mộ Trừng Dục, sau khi Nghê Thi Đinh tan tầm, cô tình cờ chạm mặt vài người quen, một trong số đó còn là bạn cùng bàn hồi cao trung của cô.