⬅ Trước Tiếp ➡

“Tiểu ngốc tử, cho tôi…” Một kho hàng chứa đầy đồ vật linh tinh, Nghê Thi Đinh nằm ở trên thảm khó chịu vặn vẹo thân hình thướt tha, ánh mắt cô ngập nước mê ly, hai gò má phiếm hồng ửng đỏ.
Quần áo xộc xệch, cổ áo đồng phục bị cô lôi kéo mở rộng , áo ngực lỏng lẻo đã không thể che lấp được hai bầu ngực lớn của Nghê Thi Đinh. Cô cầu xin người đàn ông bên cạnh, ngay cả cà vạt trên áo đồng phục của người nọ cũng bị cô lôi kéo không còn ra hình thù gì cả.
“Không được, không được Anh phải đưa em đi bệnh viện.”
Anh giữ lấy đôi tay không an phận của Nghê Thi Đinh, đầu gối kẹp chặt hai chân đang giãy giụa của cô, ý đồ muốn nâng cô dậy.
Tuy nhiên khi Nghê Thi Đinh được đỡ lên, cô thuận thế dán mặt trong lồng ngực người đàn ông, đôi tay quấn quanh cổ anh, cố gắng mở rộng đồng phục trên người anh.
Hơi thở ấm áp phun lên cổ anh, ngay sau đó là những nụ hôn vụn vặt rơi xuống.
“Chẳng lẽ cậu không muốn tôi sao?” Bị thúc đẩy bởi du͙ƈ vọng, lúc này cơ thể cô cực kỳ giống người trên sa mạc sắp chết héo lại đột nhiên tìm thấy nguồn nước, khi hầu kết của người đàn ông xuất hiện trong tầm mắt, cô liền hôn lên.
Rõ ràng cô cảm giác được cơ thể người đàn ông đang ôm mình run lên, ngay sau đó cô bị anh đẩy ngã xuống thảm một lần nữa. Nghê Thi Đinh nằm trên đệm mềm, cảm thụ hơi thở ấm áp trằn trọc giữa môi, cô nhìn người đàn ông phía trên.
Bởi vì anh ở vị trí ngược sáng, Nghê Thi Đinh chưa thể nhìn rõ mặt anh, cô chỉ cảm thấy hình dáng mơ mơ hồ hồ có chút quen thuộc, hình như là…
Mộ Trừng Dục?
Nghê Thi Đinh nỗ lực mở to mắt, rốt cuộc cô cũng nhìn rõ gương mặt gần trong gang tấc là ai.
A… Là Mộ Trừng Dục.
Mí mắt Nghê Thi Đinh không chịu nổi cơn buồn ngủ, lông mi như cánh bướm chớp vài cái, cọ cọ vào người đàn ông đang ngủ say bên người, sau đó nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Nhưng mà chỉ qua năm giây
Từ từ? Vì sao Mộ Trừng Dục lại xuất hiện trên giường của cô?
Rốt cuộc trong đầu cũng nhận ra điều kỳ lạ. Còn chưa mở mắt, đôi mày đẹp đã nhíu lại, cuối cùng cô nghi hoặc mở bừng mắt, phát hiện cả người mình đều nằm trong lồng ngực người đàn ông.
“Mộ Trừng Dục ” Nghê Thi Đinh gọi to.
“Ừ… anh ở đây.” Mộ Trừng Dục bị tiếng kinh hô này đánh thức, mơ mơ màng màng lên tiếng, anh không mở mắt mà vòng tay siết chặt thân thể mềm mại của người phụ nữ vào trong ngực.
Sao lại thế này? Mộ Trừng Dục trèo tường vào đây sao?
Thân là bạn tình vô cùng hòa hợp, Nghê Thi Đinh vẫn luôn giữ nguyên tắc làm tình trên giường, dưới giường đứng đắn. Ngoại trừ ngẫu nhiên thật sự quá mệt mỏi, đành phải ngủ lại phòng của Mộ Trừng Dục hoặc phòng cô thì hai người mới cùng chung chăn gối.
“Mộ Trừng Dục, sao anh lại tới đây? Anh không thể ngủ một mình được sao?” Giọng nói của cô mang theo sự khàn khàn của buổi sáng sớm khi mới tỉnh ngủ, cô vươn tay sờ sờ đầu anh.
“Ách… ừ…” Mộ Trừng Dục nửa tỉnh nửa mơ trả lời cho có lệ, dựa vào cảm giác xoay đầu tìm hõm vai người trong lòng cọ cọ.
Vừa tỉnh lại liền bị một con chó bự, thân hình cao lớn làm nũng, trái tim Nghê Thi Đinh mềm nhũn, ngay cả cảnh tượng có chút quen thuộc trong mơ cũng bị khoảnh khắc ấm áp này đánh tan.
“Ngoan ngoãn, có muốn ăn sữa hay không?” Dụ dỗ bằng ngữ khí dỗ dành trẻ nhỏ, Nghê Thi Đinh nhẹ nhàng hà hơi vào trong tai anh.


⬅ Trước Tiếp ➡