⬅ Trước Tiếp ➡

Trong lòng Mộ Trừng Dục khẽ động, anh không dám tin ngẩng đầu lên, Nghê Thi Đinh cảm giác được sức nặng trên người được giảm bớt, cô thuận thế ngồi dậy, kéo áo lên để lộ ra hai bầu ngực bóng loáng trắng như tuyết, núm vú còn mang theo sự lười biếng lúc sáng sớm.
Mộ Trừng Dục y hệt trẻ nhỏ ló đầu ra trực tiếp ngậm lấy một bên núm vú, Nghê Thi Đinh ôm đầu anh, nhìn qua cực kỳ giống hình ảnh người mẹ đang cho con bú.
“Chậc chậc chậc” trong phòng tất cả đều là âm thanh do Mộ Trừng Dục tạo ra.
“Vì sao các bạn nhỏ khác đều có thể ngủ một mình, còn anh thì không?” Nghê Thi Đinh dịu dàng nhìn người đàn ông đang chú tâm bú “ăn sữa”.
Bởi vì vạt áo bị vén lên lại rủ xuống rơi trúng mặt người đàn ông, Nghê Thi Đinh liền cởi nút áo, sau đó lại cầm chăn lót trên đùi mình, lấy gối đầu lót phía sau gáy anh.
Cô dùng ngón tay vuốt ve mái tóc, đôi lông mày đến từng bộ phận trên gương mặt anh.
Hừ, bạn nhỏ khác cũng không có vợ.
Trong lòng Mộ Trừng Dục âm thầm bổ sung một câụ Một bàn tay bá đạo xoa nắn bên ngực còn lại của cô, nhẹ nhàng vuốt ve giống như đang thưởng thức một món đồ chơi cực kỳ trân quý.
Đợi Mộ Trừng Dục nhấm nuốt đủ núm vú bên này, anh lại quấn lấy Nghê Thi Đinh đổi sang một bên vú khác, cuối cùng hai núm vú đều bị nhấm nuốt tới mức sưng đỏ, trong chốc lát, dựng đứng một cách kiêu ngạo, bề mặt được phủ kín bởi lớp nước bọt trong suốt, nhưng thật ra lại thêm vài phần ánh sáng.
Hai bầu ngực vẫn lưu lại hương vị ấm áp của người đàn ông, cùng với cảm giác đau đớn nhè nhẹ.
Mà lúc này, rốt cuộc cơn buồn ngủ của Mộ Trừng Dục cũng tiêu tán.
Anh dùng tay đỡ cặp mông mềm mại của Nghê Thi Đinh, ôm cô bước vào phòng tắm, vững vàng để cô hạ chân xuống mặt đá cẩm thạch.
Cầm bàn chải đánh răng của Mộ Trừng Dục không biết từ khi nào xuất hiện ở trong phòng tắm nhà cô, nghiêm túc đánh răng cho anh. Cuối cùng Mộ Trừng Dục súc miệng, phun nước vào bồn rửa mặt, cô lấy khăn lông lau khô mặt cho anh, lúc này mới coi như kết thúc quy trình đánh răng rửa mặt.
Bởi vì mới đi công tác trở về, công ty cho cô thời gian một ngày nghỉ ngơi sau đó mới phải quay lại làm việc. Điều này tạo cơ hội cho Mộ Trừng Dục tiếp tục dính lấy cô.
“Mộ Trừng Dục, em còn phải nấu cơm Đừng nghịch ” Nghê Thi Đinh vỗ mạnh lên hai bàn tay đang lộn xộn dưới áo trước ngực mình.
“Nghê Nghê nấu cơm vất vả Anh mát xa cho Nghê Nghê.” Người đàn ông phía sau không hề nghe lời, tiếp tục vuốt ve hai luồng tròn trịa kia.
Bởi vì đang ở nhà, từ trước đến nay Nghê Thi Đinh không thích mặc áo lót. Lúc này lại cho Mộ Trừng Dục cơ hội xuống tay. Đôi tay từ phía sau thò vào vạt áo của Nghê Thi Đinh, tìm được hai cái bánh bao mềm mại, tùy ý vuốt ve.
Nghê Thi Đinh trợn trắng mắt, để mặc anh.
Cô bước trái, Mộ Trừng Dục liền bước sang trái, cô bước phải, Mộ Trừng Dục liền bước sang phải. Không một phút nào buông tha cho hai bầu ngực trong tay.
Dưới sự quấy nhiễu của Mộ Trừng Dục, cuối cùng Nghê Thi Đinh vẫn thuận lợi làm xong đồ ăn.
Mộ Trừng Dục giống như một chiếc đuôi nhỏ đi theo phía sau lưng cô, dưới lớp áo nhẹ nhàng xoa nắn. Trong tình huống này, Nghê Thi Đinh vẫn vững vàng đặt bát canh nóng hổi xuống bàn ăn.
“Đi lấy chén đũa, ăn cơm.” Quay đầu lại, hôn nhẹ lên môi người đàn ông.
Tựa như vừa được ăn đường, Mộ Trừng Dục cảm thấy cực kỳ mỹ mãn, rốt cuộc anh cũng buông lỏng hai bầu ngực trong tay, vô cùng cao hứng đi vào phòng bếp lấy chén đũa.


⬅ Trước Tiếp ➡