Chương 9
Rốt cuộc cả hai người đều trẻ tuổi dễ xúc động, ngẫu nhiên khi hoan ái sẽ không quan tâm, quên mang hoặc dùng hết đồ bảo hộ, sau đó sẽ trực tiếp bắn ở bên trong. Xong việc Nghê Thi Đinh lại không thể tự mình dọn dẹp sạch sẽ, cô chỉ có thể dạy tên ngốc này để anh giúp mình, dù sao đấy cũng là tinh diƈh của anh.
Tuy nhiên trên phương diện này anh thật sự học rất nhanh, mới đầu còn có chút lúng túng, móng tay chọc thẳng vào màng thịt non mềm của cô khiến cô bị đau, nhưng mà không bao lâu sau anh liền nắm giữ được kỹ xảo nặng nhẹ, mỗi lần được anh săn sóc cũng là một lần hưởng thụ.
Dọn dẹp sạch sẽ tinh diƈh ra khỏi huyệt Nghê Thi Đinh, sau khi rút ngón tay ra, đầu ngón tay dính đầy chất lỏng sáng lấp lánh, còn tí tách, nhỏ giọt xuống bồn tắm.
Mộ Trừng Dục đưa ngón tay kia lên miệng nếm thử, ừ, đây là hương vị của Nghê Nghê nhà mình.
Nhìn bộ dáng tên ngốc mút tinh diƈh lấy từ hoa huyệt của mình, sau đó lộ ra nụ cười ngây ngô như vậy, Nghê Thi Đinh có chút ghét bỏ lại có chút buồn cười. Cô đứng dậy nâng cái đầu kia lên hôn mấy cái.
“Vì sao bảo bảo nhà chúng ta lại đáng yêu như thế nhỉ ?”
Cô cảm giác ở dưới giường, tình cảm của mình dành cho Mộ Trừng Dục chính là tâm thái của bà mẹ già, tên ngốc này thật sự quá đáng yêu, mỗi một câu nói hành động đều khiến cô cực kỳ vui vẻ.
Tại sao trên đời này lại có người đáng yêu như vậy
Nghê Thi Đinh không biết, tâm lý hiện tại của cô cực kỳ giống một cô bé chỉ nhìn thấy điểm tốt của idol nhà mình.
Buổi tối, Nghê Thi Đinh ở trong phòng Mộ Trừng Dục dùng bữa do người giúp việc nhà họ Mộ đúng giờ đưa tới. Nằm trong ngực Mộ Dục Trừng nghỉ ngơi trong chốc lát, sau đó cô mới dẫm lên ghế dựa trèo sang ban công nhà mình, nhẹ nhàng vượt qua, vững vàng đặt chân xuống sàn ban công nhà mình.
Xoay người, tiếp nhận túi xách và hành lý Mộ Trừng Dục chuyển qua.
“Bảo bảo, mau về phòng Ngoan ngoãn đi ngủ.” Nghê Thi Đinh đặt vali hành lý xuống mặt đất, đối diện với đôi mắt lưu luyến của người đàn ông nói.
Mộ Dục Trừng bĩu môi, ánh mắt tràn ngập ủy khuất và bất bình. Anh chống tay lên lan can, nương theo ưu thế của thân thể, thò người qua.
Trong lòng Nghê Thi Đinh sáng tỏ, cô nhẹ nhàng nhón chân, hơi cúi người, cách hai lan can, nâng mặt anh lên hôn, trái một cái, phải hôn một cái “Moah Moah Moah ”.
“Được rồi, đi ngủ đi, ngủ ngon ” Sờ sờ đầu anh, dưới ánh nhìn lưu luyến của người đàn ông, Nghê Thi Đinh xoay người trở về phòng.
Rõ ràng là thân hình và thể lực của chó săn, nhưng cố tình tính tình lại giống như chó con. Không thể không nói, lần này chuyển đến biệt thự ông ngoại mua cho cô đúng là lựa chọn chính xác.
Nghê Thi Đinh hát ngâm nga, bởi vì bị Mộ Trừng Dục lăn lộn suốt cả buổi trưa, hiện tại chân cô vẫn có chút mềm. Vì thế cô chỉ rửa mặt, thay quần áo một cách đơn giản sau đó bình yên đi vào giấc ngủ.
Trong lúc mơ màng, cô loáng thoáng cảm giác được vị trí bên cạnh hơi lún xuống, một nguồn nhiệt ập đến, Nghê Thi Đinh tìm được nguồn nhiệt kia liền thuận thế chui vào trong ngực Mộ Trừng Dục.
Đồ ngốc, ngủ cũng không biết đóng cửa.
Hai ngón tay Mộ Trừng Dục vén tóc mái trên trán Nghê Thi Đinh ra sau tai, tay anh chống đầu, nương theo ánh trăng dịu dàng ngắm nhìn nhan sắc khi ngủ của cô.
Cô vẫn đáng yêu như trước đây.
“Ngủ đi, bảo bối.”
Mộ Trừng Dục hạ một nụ hôn xuống trán người trong lòng, sau đó ôm lấy cô dần dần đi vào giấc ngủ.