Trong chốc lát Hạ Huân cùng đi vào, đưa cho đứa thứ hai một ánh mắt, làm tốt lắm
“Thằng cả, dẫn các em con tới phòng kế bên, cha có chuyện nói với mẹ con.”
Kiều Tĩnh An tức giận nhấc cái gối đập vào anh, Hạ Huân nhanh nhẹn lách người, giữ chặt cái gối bay tới.
Hai đứa nhỏ nhìn thấy hai người hình như sắp đánh nhau, vội chạy ra ngoài đóng cửa.
Tai đứa thứ hai nép vào cửa, nhỏ giọng nói với đứa lớn “Mẹ của chúng ta sẽ không tức giận muốn chạy đi chứ?”
Đứa lớn do dự một chút, “Khó mà nói được.”
Kiều Tĩnh An lúc này còn không biết mình bị tính kế thì chính là kẻ ngốc.
“Hạ Huân, anh còn là con người không? Kiều Tĩnh Anh tôi nào có đắc tội anh, anh phải chơi tôi như thế à?”
Hạ Huân đặt cái gối lên giường, đi tới nhìn cô nói “Việc này là tôi không còn lời nào để nói, tôi xin lỗi cô.”
Kiều Tĩnh An cũng không muốn cãi vã với anh, “Được, lời xin lỗi của anh tôi nhận rồi, anh cút đi.”
Hạ Huân không đồng ý, “Vẫn chưa thể cút, tôi có chuyện cần nói.”
Kiều Tĩnh An hít thở sâu mấy lần, “Anh còn có gì muốn nói chứ?”
“Tôi muốn nói chúng ta kết hôn đi, bốn cha con chúng tôi đều thích cô, chúng ta sống cùng nhau thật vui vẻ.”
Kiều Tĩnh An tức cười, “Hạ Huân, phiền anh xem thử mình đi, rồi xem thử tôi, anh cảm thấy nếu tôi muốn kết hôn, sẽ chọn một người đàn ông đã ly hôn dẫn theo ba đứa con không?”
Hạ Huân vốn không phải người đàn ông cần thể diện, lúc này lời cũng nói ra rồi, cũng không ngại ngùng, “Người đàn ông bình thường nhất định không được, nhưng tôi chắc chắn khác, sau này chúng ta kết hôn, tất cả của nhà chúng tôi đều nghe theo cô, giao nộp toàn bộ tiền lương, con không nghe lời tôi giúp cô đánh. Còn nữa, tôi không phải quân lính bình thường, bây giờ tôi còn là đoàn trưởng có hi vọng thăng chức nhất, sau này chắc chắn có tiền đồ, tại sao không suy nghĩ về tôi một chút?”
“Hạ Huân, anh còn cần thể diện không?”
Hạ Huân trả lời dứt khoát “Không cần nữa Tôi cần cô ”
Kiều Tĩnh An chỉ vào cửa “Cút ra ngoài ”
Lời nói rõ ràng rồi, Hạ Huân lúc này dứt khoát cút ra ngoài.
Đóng cửa lại, ba đứa con nghiêng đầu nhìn anh.
Đứa thứ hai nghĩ một lúc, cẩn thận nói, “Cha, hay là chúng con nói với mẹ đi, chúng con không giống cha, không làm mẹ tức giận.”
Đứa bé thứ ba ôm chân đứa lớn, toàn thân lắc lư đầu, “Đúng, con ở cùng với mẹ.”
Hạ Huân cắn răng, đây chính là con trai ruột, không thể đánh, anh muốn tát đám con một cái thật
"Con thật sự cho rằng gọi người ta một tiếng mẹ thì mình đã là con trai của con rồi sao, không có ông đây thì con cái gì cũng không được."
Đứa bé thứ hai bĩu môi, "Vậy làm sao bây giờ, người ta cũng không thích cha, cha còn lừa gạt người ta. Tất cả là lỗi của cha "
Đứa bé thứ ba nghe cái hiểu cái không, cũng học theo anh trai giậm chân, "Đều do cha hết "
Ánh mắt Hạ Huân nhìn qua, "Cũng ngứa đòn sao."
Đứa bé thứ hai không nói lời nào, đứa lớn kéo hai đứa em trai qua phòng bên cạnh ngủ.
Hạ Huân gọi bọn họ lại, "Tắm rửa trước, không tắm rửa không được lên giường."
Đứa lớn rất nghe lời, lấy chậu sứ với khăn mặt ra, đưa hai em trai ra sau nhà khách tắm rửa.
Kiều Tĩnh An ngồi trên giường suy ngẫm, kết quả sau khi suy ngẫm chính là, Hạ Huân người này là lưu manh, nhất định phải rời xa.
Nhưng nếu đã đến Đông Bắc, cô chuẩn bị đi tìm kiếm một ít đặc sản ở Đông Bắc, ví dụ như hạt thông, quả phỉ, nhân sâm. Cô có nửa rương vàng thỏi, nền tảng kinh tế đủ vững chắc, tích cách của cô chính là gặp được thứ tốt thì sẽ mua, còn về chuyện tiền bạc thì đủ dùng là được.