⬅ Trước Tiếp ➡
Xe đến trạm rồi, đứa thứ hai chạy về trước, Hạ Huân và đứa lớn vẫn chưa về.
“Cha con đâu?”
"Cha con xuống xe đi mua chút đồ, bảo con quay lại trông em."
Kiều Tĩnh An tức giận, "Con nhỏ như vậy, làm sao trông em, cẩn thận bọn buôn người ẵm luôn hai anh em các con đi đó."
Đứa thứ hai đi từ từ tới, liếc nhìn đứa bé thứ ba đang khờ khạo mỉm cười hihi.
Hai người phụ nữ toa bên cạnh đứng cách đó không xa, đủ nhìn thấy vị trí của cô, cô chuẩn bị một chút thì đi, xuống xe hẵng nói.
Đột nhiên, đứa bé thứ ba oa oe bật khóc, cả nước mắt nước mũi bay, há hốc mồm, cô có thể nhìn thấy chiếc lưỡi nhỏ run rẩy bên trong.
Đứa thứ hai lo lắng lau nước mắt cho đứa bé thứ ba “Em khóc cái gì, lớn như vậy còn khóc, xấu hổ không?”
Kiều Tĩnh An dỗ đứa bé, những người qua lại trên lối đi đều tò mò nhìn một cái, con nhỏ như vậy ngồi xe lửa đường dài, dù cho có giường nằm cũng khó dẫn theo, việc khóc ầm ĩ cũng là thường thấy.
Đứa bé thứ ba đang khóc, đứa thứ hai cũng không lớn, người qua kẻ lại, cô không thể làm ra việc ném đứa bé xuống rồi bỏ chạy, còn có hai người phụ nữ bên ngoài như hổ rình mồi, cô dứt khoát đặt mông ngồi xuống, đợi Hạ Huân về rồi nói.
Lúc này, xe lửa khởi động.
Hạ Huân quay lại rồi, Kiều Tĩnh An tức giận nói "Tại sao anh làm cha, mà con mình bỏ ở đây không quan tâm, bị thất lạc phải làm sao?”
Trong tay Hạ Huân cầm một túi nhỏ, một cái bánh bao, còn có khoai lang luộc. Bị cô la một trận, cũng không tức giận, im lặng ẵm đứa bé thứ ba.
Lúc ẵm con lột quần đùi của con lên giường, lộ ra nửa mông bầm tím, anh vừa nghiêng người che lại, kéo ống quần xuống.
Hạ Huân ôm cơm ra ngoài dỗ, đứa bé thứ ba khóc huhu nói đau mông, Hạ Huân an ủi nói, “Cha xem rồi, có thể là con kiến cắn một cái, đừng nghĩ tới, một lát thì khỏi thôi.”
Hạ Huân ẵm con đi bộ ở ngoài hơn một tiếng đồng hồ, dỗ con cười mới trở về.
Kiều Tĩnh An đang nghĩ trạm này bỏ lỡ rồi, xe lửa thì trực tiếp lên miền Bắc, không biết trạm nào có thể đổi xe quay về Tứ Xuyên. Bằng không thì chỉ có thể xuống ở trạm tiếp xe ngồi xe trở về, rồi đổi xe về Tứ Xuyên.
Tiếp theo cô phát hiện chuyện kỳ lạ, mỗi lần tới một trạm cô muốn xuống xe, cứ gặp các loại rủi ro sai sót, không phải đứa bé thứ ba khóc ầm ĩ, chính là Hạ Huân bị nhân viên phục vụ gọi đi không ở đó, cô luôn không thể xuống xe thành công, mãi tới trạm Thẩm Dương.
Kiều Tĩnh An cả một ngày cũng không nói chuyện, cứ nhìn Hạ Huân như vậy, Hạ Huân mặt dày, làm như không nhìn thấy, cuối cùng lúc sắp tới trạm Hải Dương, anh mới sờ mũi nói, “Cô còn chưa tới Đông Bắc nhỉ, hay là xuống xe đi dạo, coi như đi du lịch.”
Tới cũng tới rồi, còn có gì đáng nói, nhấc chiếc túi xuống xe lửa đi nhanh ra ngoài. Hạ Huân một tay ẵm đứa bé thứ ba, một tay nhấc túi xách cầm tay của họ, đứa lớn và đứa thứ hai đi theo phía saụ
Người trên đường đều nhìn gia đình này, người phụ nữ tức giận đi phía trước, người đàn ông vẻ mặt giống phạm lỗi lầm ẵm con đi ở phía saụ
Cụ bà tốt bụng còn hỏi “Chuyện gì thế, phạm lỗi à? Mau cúi đầu nhận lỗi, vợ cậu sinh cho cậu ba đứa con trai, còn chăm sóc cả gia đình, cũng không dễ dàng gì.”
Hạ Huân gật đầu, dáng vẻ đã hối lỗi, đi hai bước nhỏ bắt kịp Kiều Tĩnh An.
Đứa thứ hai can đảm, chạy tới kéo một tay trống không của Kiều Tĩnh An.
Kiều Tĩnh An cũng không tính sổ với trẻ con, tìm một phòng trọ, thuê phòng đi vào, Hạ Huân phía sau đi lên cũng thuê một phòng, chọn ở kế bên Kiều Tĩnh An.
Đứa thứ hai thông minh kéo đứa lớn đi, trước sau chạy vào trong phòng Kiều Tĩnh An.
⬅ Trước Tiếp ➡