⬅ Trước Tiếp ➡
Thay quần áo ra ngoài, cô đi dạo hai vòng trên đường phố, đi theo một người phụ nữ mang theo một con búp bê và xách một chiếc giỏ vào một con hẻm nhỏ, nơi này là chợ đen.
Kiều Tĩnh An cẩn thận quan sát, phát hiện người ở nơi này đều buôn bán rất cẩn thận. Bọn họ không nói nhiều, chỉ dùng ngón tay khoa tay múa chân chém giá, cô nhìn cũng không hiểụ Cô nhìn trúng một tiệm bán thảo dược, cô đại khái biết được mấy thứ, rõ nhất chính là lộc nhung, trong trí nhớ của cô thì thứ này có thể ngâm rượu, ông nội cô trước kia rất thích ngâm rượu lộc nhung.
Kiều Tĩnh An đi qua, nhỏ giọng hỏi, "Ở đây có chày gỗ không?"
Chủ quán ngẩng đầu quan sát cô một chút, "Trong nhà có người già dùng sao. "Anh ta nhìn cô gái mặt mày thanh tú, nói chuyện cũng không phải giọng của bọn họ bên này, không chừng là người trong thành.
"Cũng không phải, không tìm được thứ thích hợp."
"Vậy thì cô đến đúng nơi rồi."
"Để tôi xem nào?"
Chủ quán lắc đầu, "Cô ở bên ngoài tìm một vòng hẳn là đã biết đồ tốt đều bị công ty dược liệu thu mua, hàng tốt trong tay chúng tôi giá cũng không rẻ."
Kiều Tĩnh An chỉ sợ anh ta không có, có đồ cũng không thể nói, kéo đông kéo tây một hồi chủ quán mới lấy ra một cái hộp gỗ thô ráp, bên trong có hai cây nhân sâm, cô vừa nhìn thì chỉ cảm thấy hai cây có chiều dài khá là hoàn chỉnh, cũng nhìn không ra được cái khác.
Giá khởi điểm của quầy hàng là ba trăm, Kiều Tĩnh An quay đầu rời đi, anh tới tôi lui chém giá một hồi, cuối cùng giao dịch một trăm sáu mươi tệ.
Từ ngõ nhỏ đi ra ngoài, lại đi thêm mấy chỗ, từ nơi khác mua không ít nấm khô, bây giờ mùa này sản xuất nấm, cũng rất tươi.
Thấy sắc trời đã muộn, cô tìm một nơi để ăn tối trước khi tìm đường trở lại nhà khách.
Hạ Huân đứng canh gác trước cửa phòng cô, Kiều Tĩnh An làm bộ mình bị mù không phát hiện, mở cửa đi vào thuận tay đóng cửa lại.
Hạ Huân chặn cửa nghiêng người đi vào rồi mới đóng cửa lại.
Kiều Tĩnh An cũng không sợ anh, trừng mắt nhìn anh, Hạ Huân cười hắc hắc, "Còn tức giận sao, đừng tức giận nữa, sẽ có hại cho thân thể, có chuyện gì cứ nói thẳng với tôi."
"Ra khỏi đây. Tôi không muốn cãi nhau với anh."
Hạ Huân làm như vừa rồi tai mình bị điếc, không có nghe thấy, "Đói bụng rồi nhỉ, chúng ta đi ăn cơm, tôi biết một chỗ bán bánh bao thịt lợn dưa chua, hương vị không tệ."
"Tôi nói, cút Cút đi Đi đi "Kiều Tĩnh An không muốn nói chuyện với anh, "Nếu anh còn không đi ra ngoài, tôi sẽ gọi người đến báo có kẻ giở trò lưu manh."
Hạ Huân thấy cô thật tức giận thì xám xịt rời đi.
Hạ Huân trở về phòng bên cạnh, đứa bé thứ hai và thứ ba trần ͙truồng chạy tới chạy lui trong phòng, cửa sổ còn mở.
"Mặc quần áo vào, đã lớn như vậy rồi lộ mông còn không biết xấu hổ?"
Đứa bé thứ hai mặc kệ, "Không mặc, rất nóng."
Đứa bé thứ ba cũng học theo nói, "Rất nóng."
Hạ Huân thở dài, "Tùy mấy đứa đi, cha ra ngoài mua cơm cho các con, yên tĩnh cho cha một chút, còn có..."
"Còn chú ý mẹ chúng con chạy mất." Đứa bé thứ hai tiếp lời.
"Dù sao cũng chính là ý này, tỉnh táo một chút, mẹ các con mà chạy đi thì muốn đi tìm sẽ rất khó."
Đứa bé thứ hai vội vàng gật đầụ Người mẹ này chính là ba anh em bọn họ tự mình chọn, cũng không thể để chạy mất.
Lúc ấy trên tàu, Hạ Huân thấy đứa bé thứ ba thích Kiều Tĩnh An, nhìn một hồi cô gái này cũng rất biết chăm sóc trẻ con. Anh còn rất ngoài bất ngờ, dù sao cô gái này vừa nhìn đã biết là được nuông chiều, tâm tư cao ngạo.
⬅ Trước Tiếp ➡