Hạ Huân đi vào, “Không ngon thì đừng ăn, bây giờ bên ngoài nhiều người cơm ăn không đủ no, con tiết kiệm mấy bữa cho người khác ăn đi.”
Đứa thứ hai cười hihi, “Ai nói con không ăn chứ, con thích ăn lắm.”
Hạ Huân cực kỳ hiểu thằng con của mình, tùy nó làm, không quan tâm nó.
Hạ Huân đem trở lại một hộp cháo, còn có sáu cái bánh bao hai vị, dùng bột bắp và bột mì trộn chung lại. Thời đại này máy móc mài bột không ổn, đặc biệt là bột bắp, cảm giác rất thô.
Hạ Huân không khách sáo mở nửa hộp sốt thịt bò tối qua còn lại, đứa bé thứ hai lấy bánh bao bắt chước cha nó, muốn bỏ thật nhiều sốt thịt bò lên bánh bao, đứa lớn cũng lặng lẽ đưa bánh bao tới, nó cũng muốn.
Cổ của đứa thứ ba vươn dài ra, Hạ Huân vốn không để ý đến nó.
Kiều Tĩnh An suy nghĩ một lúc, lấy bao vải bố, lại tìm thấy một lọ nước sốt cà chua đóng hộp với một lọ rau cải muối ớt.
“Các con ăn ít nước sốt thịt bò, trong đó bỏ nhiều ớt, thử gắp rau cải muối ớt ăn đi, rau cải muối ớt này chọn loại rau mềm nhất, rất mềm đó.” Kiều Tĩnh An mở nắp ra.
Đứa thứ hai nhìn thấy rau cải muối ớt trong hộp, bọc dầu đỏ rắc mè trắng bên trên, không giành sốt thịt bò với cha mình nữa, trực tiếp ôm hộp rau cải muối ớt tới, ăn với bánh bao, cắn một cắn thật lớn, vừa ăn vừa nhìn Kiều Tĩnh An cười.
Kiều Tĩnh An lấy một chiếc thìa gỗ nhỏ, múc một ít tương cà rồi phết lên một miếng bánh bao nhỏ, đút cho đứa thứ ba, khẩu vị của đứa thứ ba rất tốt, nhưng Kiều Tĩnh An đút mấy miếng thì không đút nữa, nên cho nó ăn một ít cháo.
Hạ Huân đỡ lấy con, "Cô tự ăn đi, tôi đút cho."
Hạ Huân cầm lấy thìa và cháo, "Thằng hai, lấy một ít rau cải muối ớt lại đây, cho em con ăn."
“Con và anh trai còn chưa ăn đủ đó.” Đứa thứ hai rất bảo vệ đồ ăn, nhưng nhìn thấy ánh mắt của cha, sợ bị đánh, chủ động đem rau cải muối ớt tới.
Kiều Tĩnh An hành động của cha con nhà này, thấy rất thú vị.
Quằn quại xong bữa sáng, Kiều Tĩnh An mở cửa sổ ra hít thở không khí, may mà ở thời đại này vẫn có thể mở cửa sổ xe lửa, nếu không đi tàu mấy ngày người chịu đựng đủ.
Sau bữa sáng, trên lối đi có nhiều người hơn. Có những người dẻo miệng nói chuyện trong toa, người trời nam đất bắc, mang tới tiếng phổ thông của khẩu âm khắp nơi, hơi thở cuộc sống nồng nặc khiến người không thích quan tâm người khác như Kiều Tĩnh An cũng cảm thấy thật tốt.
Nếu không có ai tuỳ nhìn chằm chằm vào mình thì càng tốt hơn.
Kiều Tĩnh An thay đổi tư thế, đối mặt với vị trí của cửa sổ xe, nhìn sông núi hiện ra ở bên ngoài.
Hạ Huân bước tới, nhỏ giọng nói "Hai người này chắc đang nhìn chằm chằm cô đó."
Kiều Tĩnh An cũng biết, đợi lúc xuống xe thì khó xử rồi, chỉ cần cô xuống xe, hai người đó càng chắc chắn cô không phải là người của quân đội, nhất định sẽ cùng xuống xe với cô. Vậy thì chỉ có cô chạy xa một chút rồi trốn vào không gian.
Hạ Huân lơ đãng quan sát sắc mặt cô, sau đó bước ra ngoài.
Buổi trưa đoàn tàu đã đi vào ranh giới Hồ Nam, hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, ước chừng một lát nữa thì đến trạm, một số hành khách còn lại nhiều đồ đạc đã đang thu dọn đóng gói lại.
Kiều Tĩnh An lấy ra một lọ nước sốt thịt bò từ trong túi vải bố, hai lọ rau cải muối ớt. "Cho tụi nhỏ ăn ít sốt thịt bò, ăn rau cải muối ớt với cơm cũng rất ngon."
Buộc miệng bao bố lại, để trên giường dưới, để chút tiện ra ngoài.
Đứa thứ hai nhìn chằm chằm vào rau cải muối ớt, rồi nhìn Kiều Tĩnh An, đợi một lúc, liền dắt tay đứa lớn chạy ra ngoài, một lúc lâu cũng không quay lại, Hạ Huân ra ngoài xem thử, gọi con quay lại.