Khi thấy rõ người ngoài cửa thì, lập tức đổi thành khuôn mặt tươi cười.
"Ông Lý ạ? Sao ông lại đến rồi?"
Ông Lý ngồi xổm xuống ôm Ninh Tiểu Bạch lên.
"Tiểu Bạch, còn nhớ những gì hôm qua ông Lý đã nói với con không?"
Ninh Tiểu Bạch gật đầu, biết ông lão Lý đây là mang người kia đến gặp cậu, cậu nhìn về phía người bên cạnh ông Lý.
Sau đó cậu sửng sốt...
Bởi vì người đến chính là một thiếu niên, một thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi, ngày hôm qua cậu đã nhìn thấy thiếu niên này, là thanh niên trí thức vừa đến.
Thiếu niên có mái tóc đen, đôi mắt đen sáng ngời, trên mặt còn mang một cặp kính lớn, hiện ra một dáng vẻ điềm đạm.
Dưới mắt kính là chiếc mũi thanh tú khéo léo, cùng khuôn miệng anh đào nhỏ nhắn, đôi môi cũng hồng hào, cực kỳ đáng yêu.
Lúc hắn cười, hàm răng trắng nõn vô cùng khiến người ta yêu thích.
Nhìn thấy là một thiếu niên đẹp trai, Ninh Tiểu Bạch đỏ mặt, nói chuyện cũng có chút lắp bắp: "Này...này...chào...anh...ạ..."
Ông Lý nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của Ninh Tiểu Bạch, không nhịn được bắt đầu cười ha hả.
"Ha ha ha... Tiểu Bạch đang thẹn thùng đây mà..."
Bị cười nhạo, Ninh Tiểu Bạch hơi thở phì phò: "Ông Lý à!"
"Được được được, ông Lý không cười con nữa."
"Ông Lý còn phải nói chính sự với con đây, cậu ấy chính là người mà ông Lý đã nói là muốn nhận nuôi con, cậu ấy tên là Chương Kiến Lập, là thanh niên trí thức xuống nông thôn."
Nói xong, ông lão giới thiệu với thiếu niên: "Cậu Chương, đây chính là đứa bé kia, tên là Ninh Tiểu Bạch, là một đứa bé hiểu chuyện ngoan ngoãn."
Chương Kiến Lập gật gật đầu, véo mặt của Ninh Tiểu Bạch một cái: "Tiểu Bạch, chào em nha~ Sau này sống với anh được không, anh bảo đảm sẽ tốt với em..."
Ninh Tiểu Bạch nghe thấy tên của thiếu niên liền sợ hãi, Chương Kiến Lập?
Tuy rằng ban ngày đã đoán người này có thể là nam chính, cậu không ngờ người này lại thật sự là nam chính, nam chính lại muốn nhận nuôi cậu!!! Có đứa con ghẻ như cậu đây!! Sau này nữ chính còn có thể gả cho nam chính à!!
"Chào...Chào anh Chương ạ..."
Ninh Tiểu Bạch cau mày hỏi: "Anh Chương ơi, anh muốn nuôi em, người trong nhà đồng ý không ạ?"
Chương Kiến Lập thoải mái nói: "Đương nhiên đồng ý rồi, anh đã liên lạc với bọn họ rồi, bọn họ rất hoan nghênh Tiểu Bạch."
Ninh Tiểu Bạch yên tâm, duỗi bàn tay nhỏ về phía thiếu niên.
"Anh Trương ơi, ôm~"
Chương Kiến Lập vội vã đón lấy, ôm bánh bao gạo nếp nhỏ, mặt mày toàn là ý cười.
"Hừm, ngoan quá ~"
Bánh bao nhỏ mềm quá, thơm hơn đứa em đáng ghét trong nhà nhiều.
Nhìn hai đứa bé ở chung hòa hợp, vẻ mặt ông Lý vui mừng: "Được được được, Tiểu Bạch có chỗ tốt để đi, ông Lý cũng yên tâm rồi."
"Cậu Chương, ngày hôm nay cậu không cần phải làm việc với những người khác, cho cậu nghỉ một ngày, cậu và Tiểu Bạch làm quen với nhau đi."
Chương Kiến Lập gật đầu cười: "Vâng, cảm ơn ông Lý."
"Nào, cảm ơn gì mà cảm ơn, người thành phố các cậu cứ quá khách sáo thôi."
"Tiểu Bạch à, ông Lý đi làm việc đây, buổi tối sẽ quay lại thăm con."
Ninh Tiểu Bạch phất tay với ông lão: "Vâng, tối nay gặp ông Lý nha."
"Ừa ~ buổi tối gặp."
...
Ông Lý đi rồi, bầu không khí trở nên lúng túng.
Ninh Tiểu Bạch chớp đôi mắt to nhìn Chương Kiến Lập không nói lời nào.
Chương Kiến Lập cũng nhìn đứa nhỏ không nói lời nào.
Đối diện mấy giây, hai người cùng bật cười.
"Ha ha ha ~ "
"Ha ha ha..."
...
Chương Kiến Lập rất thích Ninh Tiểu Bạch, ôm Ninh Tiểu Bạch trở về chỗ thanh niên trí thức.