Ninh Tiểu Bạch vui rạo rực xách đầy rau dại về nhà, hôm nay và ngày mai có thức ăn rồi.
"Về nhà thôi, về nhà thôi..."
"Tiểu Bạch à, mau tới nhà ông Lý đi."
Ninh Tiểu Bạch thấy ông lão ngồi trước nhà cậu thì có chút ngơ ngác.
Có điều cậu là trẻ ngoan lễ phép, Ninh Tiểu Bạch cười chào hỏi ông lão: "Con chào ông Lý ạ, ông ơi sao ông lại tới đây ạ?"
Ông Lý là cha của đội trưởng Lý, danh vọng trong thôn rất cao, nguyên thân có thể sống đến hiện tại, là nhờ có ông lão này giúp đỡ.
Ông Lý ôm đứa bé hiểu chuyện này vào trong lòng, nghiêm túc hỏi: "Tiểu Bạch à, có người muốn nhận nuôi con, ông Lý muốn hỏi con thử, con có nguyện ý hay không?"
"Ông Lý cam đoan với con, người kia là người tốt, sẽ tốt với con, hơn nữa người nhà của người muốn nhận nuôi con rất có tiền, sẽ không để con thiếu ăn đâu."
Ninh Tiểu Bạch nghe vậy, có chút khó mà tin nổi!
Có người vừa ý cậu! Muốn nhận nuôi cậu!
Ninh Tiểu Bạch thấp thỏm bẻ ngón tay, nhỏ giọng hỏi ông Lý: "Ông Lý ơi, người kia là người trong thôn ạ? Con không muốn rời khỏi nơi này đâu."
Ông Lý suy tư một hỏi, trả lời: "Tuy rằng cậu ta không phải người trong thôn, có điều sau này sẽ sinh sống trong thôn rất lâu, cậu ta nói rồi, chờ sau này cậu ta trở về thành phố, sẽ mang theo con đi."
Ninh Tiểu Bạch vừa nghe, càng ngày càng mê mang, có tiền? Tuổi không lớn lắm? Còn có thể trở về thành phố?
Rốt cuộc là ai vậy nhỉ? Chưa từng nghe nói nha, chung quy không thể nào là mấy thanh niên trí thức trong thôn kia đâu nhỉ?
Những người kia nhỏ thì mới mười bảy, mười tám, lớn cũng mới hai mươi bốn, hai mươi lăm, chẳng lẽ thật sự là bọn họ sao?
Nghĩ như nào, Ninh Tiểu Bạch cũng hỏi y như vậy: "Ông Lý ơi, ông nói người kia, sẽ không phải là anh chị thanh niên trí thức trong thôn chứ?"
Ông Lý gật đầu cười.
"Đúng vậy đó, là thanh niên trí thức, Tiểu Bạch thật thông minh."
"Tiểu Bạch không muốn hả? Không muốn cũng không sao, người kia nói, nếu như con không muốn, cậu ta sẽ không cường cậu, còn có thể cho Tiểu Bạch lương thực nữa."
Ninh Tiểu Bạch không nhịn được nuốt nước miếng, vừa nghe tới lương thực, cậu liền có chút đói bụng rồi.
Ninh Tiểu Bạch: "Ông Lý ơi, con đồng ý ạ."
Không phải là làm con trai của người ta thôi sao, cậu đồng ý, chỉ cần có thể cho cậu ăn cơm no.
Cậu đoán là người kia có thể sau này không sinh con, cho nên mới muốn nhận nuôi cậu.
Ông Lý cười nói: "Được được được, ngày mai ông Lý sẽ trả lời người kia."
"Sau này ở với người khác nhất định không được làm biếng có biết không, nếu như người kia bắt nạt con, con cứ việc nói với ông Lý, ông Lý giúp con báo thù."
Vẻ mặt Ninh Tiểu Bạch ngoan ngoãn, cười híp mắt gật đầu.
"Vâng vâng vâng, con biết rồi, ông Lý là tốt nhất."
"Ha ha ha...cái miệng nhỏ của con bôi mật như thế, thảo nào người trong thôn đều thích con..."
"Khà khà...Đâu có đâu ạ." Ninh Tiểu Bạch cười ngốc.
...
Ông Lý đi rồi, Ninh Tiểu Bạch huýt sáo, tâm trạng rất tốt.
Có người muốn nhận nuôi cậu, cậu sẽ không chết đói, cũng sẽ không giống như nguyên thân đi trộm đồ, vận mệnh bia đỡ đạn này của cậu xem như cũng đã thay đổi rồi.
...
Ngày tiếp theo, trời lờ mờ sáng, cửa lớn của nhà họ Ninh liền vang lên.
Ninh Tiểu Bạch bị ồn cho không ngủ được, một thân tính khí lúc rời giường, u oán đi mở cửa.