⬅ Trước Tiếp ➡
Trải qua một ngày ở chung, Ninh Tiểu Bạch hiểu rõ về gia đình của Chương Kiến Lập.
Nhà họ Chương có 7 thành viên, có cha Chương mẹ Chương, Chương Kiến Lập, anh cả, chị dâu, còn có một cháu nhỏ bằng tuổi với Ninh Tiểu Bạch.
Ninh Tiểu Bạch được nhận dưới danh nghĩa của cha Chương và mẹ Chương, vì lẽ đó cậu không phải là con trai của Chương Kiến Lập, mà là em trai được Chương Kiến Lập nhận nuôi.
Nghĩ đến việc nhà họ Chương còn có đứa nhỏ bằng tuổi với cháu, sau này phải gọi cậu là cháu nhỏ, Ninh Tiểu Bạch vui vẻ, đây chính là niềm vui của vai vế đó.
"Tiểu Bạch à, cười gì thế? Mau tới ăn cơm đi."
"Anh ơi, em tới rồi đây!"
Ninh Tiểu Bạch hưng phấn chạy về phía nam chính.
Có anh trai cưng chiều thật tốt ~ Cơm có anh trai nấu, quần áo có anh trai giặt...
...
Chạng vạng, những thanh niên trí thức làm việc trở về, nhìn thấy có cậu nhóc trên giường của Chương Kiến Lập, đều một mặt kinh ngạc.
Quý Vân, người anh em tốt của Chương Kiến Lập nhìn đôi mắt to của Ninh Tiểu Bạch, không kiềm được xoa đầu đứa nhỏ một cái.
"Ô~ còn rất mềm."
Người đàn ông xuống tay không biết nặng nhẹ, Ninh Tiểu Bạch đau đến mức suýt kêu một tiếng.
Sau khi Chương Kiến Lập thấy, ôm lấy Ninh Tiểu Bạch, tức giận mắng anh em tốt: "Quý Vân, tay cậu sao mà nghịch thế hả, đừng có bắt nạt Tiểu Bạch."
Quý Vân lúng túng nở nụ cười: "Ha, đừng có oan uổng tôi, Tôi có định bắt nạt nó đâu, đây không phải là trông nó đáng yêu, không nhịn được muốn véo thôi mà, lần sau tôi nhất định sẽ nhẹ hơn một chút."
Chương Kiến Lập lườm anh một cái: "Cậu còn muốn lần sau nữa, nói cho cậu biết, không có lần sau, lại để tôi thấy cậu bắt nạt Tiểu Bạch nữa, tôi không tha cho cậu đâu."
Quý Vân: "..." Làm sao anh biết người này lại còn là một tên cuồng em trai chứ?!
"Biết rồi, biết rồi."
Anh không tin Chương Kiến Lập có thể trông bánh bao gạo nếp nhỏ mọi lúc mọi nơi, đến lúc đó anh sẽ lén lút trêu chọc hehe.
Trong phòng có thêm một đứa nhỏ, tên to xác cũng không nhịn được muốn ghẹo.
"Tiểu Bạch à, em thích anh Chương Kiến Lập hay là thích anh Quý Vân?"
Ninh Tiểu Bạch trả lời không chút do dự: "Đương nhiên là em thích anh Kiến Lập của em."
Quý Vân: . . .
Chương Kiến Lập cười cưng chiều.
"Ha ha ha... Quý Vân, cậu cũng có ngày bị ghét bỏ."
"Đi đi, lão Chương người ta là anh em thân thiết, sao tôi với tới được."
"Tôi thấy không chỉ có vậy đâu, có thể cũng vì dung mạo của cậu không đẹp trai bằng lão Chương đó."
"Đúng vậy đó, đứa nhỏ chỉ thích cái đẹp thôi."
...
Một đám người cậu tới tôi lui, trò chuyện đến khí thế ngất trời.
Liếc nhìn đồng hồ trong tay, Chương Kiến Lập vội vã cắt ngang bọn họ: "Được rồi được rồi, thời gian không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm làm việc đấy,"
Nói xong liền đặt quyển sách trên tay xuống, ôm Ninh Tiểu Bạch đang buồn ngủ trong lòng nằm xuống ngủ.
Những người khác: "..."
Đang trò chuyện hăng hái đấy...
⬅ Trước Tiếp ➡