⬅ Trước Tiếp ➡
...Bám víu...
Sau khi Đan Tùng Nguyệt rửa mặt xong, thấy Đan Thành vẫn không có ý gì nói ra, liền tự mình đẩy cửa bước vào.
Đan Thành đang quấn mình trong chiếc chăn bông hoài nghi về cuộc sống, nhìn thấy cô tiến vào đột nhiên hoảng sợ.
“Lần sau vào em nhớ gõ cửa đó!”
Đan Thành có chút tức giận.
Nếu anh vừa mặc quần áo, chẳng phải đúng lúc bị em nhìn thấy sao?
Đan Tùng Nguyệt cười một tiếng “a”, mắt thường có thể thấy được sắc mặt của anh lạnh đi, “Đan Thành, bây giờ anh muốn đối với em như vậy phải không?”
Đan Thành sửng sốt, anh lại làm sao vậy!
“Không phải, anh chỉ là bảo em trước khi bước vào thì gõ cửa thôi, nhỡ anh đang thay đồ”
Đan Thành vội vàng giải thích.
Nhưng Đan Tùng Nguyệt không nghe, “thái độ vừa rồi của anh là gì?” cô hỏi.
Đan Thành: A?
Từ trước đến nay Đan Tùng Nguyệt ở trước mặt Đan Thành là như vậy, tìm không được lý do tức giận, liền lấy thái độ của anh ra nói chuyện.
Lần nào cũng vậy.
Đan Thành tự kiểm điểm thái độ vừa rồi của mình, giống như là có chút quan trọng, liền nhỏ tiếng nói: “Vậy lần sau bước vào em có thể gõ cửa có được không?”
Người đàn ông dáng người cao lớn đang quấn chăn đáng thương nằm co ro trên giường, rõ ràng anh không làm sai gì cả, nhưng vẫn ôm hết sai lầm về mình.
Đan Tùng Nguyệt không trực tiếp trả lời câu hỏi đó, hơi ngẩng đầu lên nói: “em đói rồi, anh đi nấu cơm đi.”
Cô nghiêng đầu dựa vào khung cửa, tóc dài vén qua một bên, lộ ra vẻ mặt vừa dịu dàng vừa thanh tú.
Chỉ là biểu cảm không có dịu dàng như vậy, ngược lại mang tới một cảm giác có chút vênh váo.
Đan Thành gật đầu liên tục, “anh mặc đồ xong rồi sẽ tới liền.”
Đan Tùng Nguyệt lúc này mới rời đi, anh còn cẩn thận đóng cửa lại.
Đan Thành cơ thể trần trụi quấn chăn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, gãi đầu tóc bù xù ngủ cả đêm, xuống giường mặc quần áo.
Quần trong của anh ở dưới giường đã tìm được rồi, anh tưởng đầu mình bị vấn đề nghĩ không rõ ràng quần trong của mình tại sao lại ở dưới giường.
Khi anh ngủ rõ ràng là mặc đồ.
Một suy đoán ngớ ngẩn nảy ra trong đầu anh, anh lắc đầu bỏ đi.
Nếu giấc mơ tối qua không phải là giấc mơ, thì sáng sớm Đan Tùng Nguyệt cũng không có phản ứng đó.
Quan trọng là, Đan Tùng Nguyệt xưa nay không thích anh.
Bọn họ là anh em, điên rồi cô ấy mới làm chuyện đó tối qua.
Nghĩ đến đây, Đan Thành lại im lặng một lúc.
Tiếp tục nói, sáng nay Đan Tùng Nguyệt tại sao lại thức dậy từ trên giường của anh?
Đan Thành lại vò đầu bứt tóc, cảm giác sâu sắc say rượu rất hại người, bây giờ cái gì cũng không nhớ nổi để nói, còn không tỉnh để phân biệt đâu là thật, đâu là mơ.
Sau khi dùng nước lạnh rửa mặt xong, Đan Thành mặc tạp dề đi vào bếp làm đồ ăn sáng cho em gái, trong miệng Đan Tùng Nguyệt ngậm một cái bánh quy nhỏ ngồi trên sofa chơi điện thoại, lúc ăn lúc không ăn.
Buổi sáng Đan Thành còn phải đi câu lạc bộ, thời gian gấp gáp, cho nên chỉ làm hai cái bánh ngón tay và một ly sữa bò.
Hiếm thấy Đan Tùng Nguyệt không lựa chọn đồ anh làm, mà từ từ ăn bánh ngón tay với sữa bò.
Đan Thành do dự chốc lát, hỏi: “Tối qua tại sao em ngủ bên cạnh anh?”
Đan Tùng Nguyệt có một căn phòng chuyên biệt ở chỗ của anh, bên trong được thu dọn sạch sẽ, Đan Thành cứ cách hai ngày đều sẽ vào dọn dẹp vệ sinh, mở cửa thông gió.
Sau khi Đan Tùng Nguyệt nuốt miếng bánh ngón tay trong miệng, đôi mắt không chớp nữa mà nhìn chằm chằm vào điện thoại nói: “Anh uống nhiều không cho em đi, nên em đã ngủ ở đó.”
Đan Thành: “a!”
Đan Tùng Nguyệt nhấp ngụm sữa, thè đầu lưỡi hồng ra một chút lấy giọt sữa còn đọng lại trên môi cho vào miệng, cười như không cười nhìn anh, nói: “Anh không biết tối qua anh đã bám víu bao nhiêu người đâu.”
⬅ Trước Tiếp ➡