...Anh hèn hạ...
Đan Tùng Nguyệt mỗi khi ngủ dậy đều rất gắt gỏng*, thậm chí là vô cùng gắt gỏng.
*Nguyên văn là rời giường khí (起床气): tâm trạng bực bội, cáu gắt khi ngủ dậy.
Khi đồng hồ sinh học thôi thúc nhắc nhở cô, cô cau mày trong giấc ngủ, khuôn mặt nhỏ trông lạnh như băng.
Tiếng động Đan Thành gây ra hoàn toàn đánh thức cô.
Đan Tùng Nguyệt không vui mở mắt ra, quay đầu nhìn Đan Thành, mang theo tâm trạng gắt gỏng khi mới rời giường, khàn giọng hỏi: “Anh quậy cái gì đấy?”
Đan Thành ngậm miệng ngay lập tức.
Anh biết quá rõ tâm trạng cáu gắt của em gái khi ngủ dậy, lần này không ném gối vào mặt anh đuổi anh ra ngoài đã là tâm trạng tốt rồi.
Ánh mắt Đan Tùng Nguyệt khẽ hướng xuống, cô cười ‘ha’ một tiếng, “Đan Thành, buổi sáng anh còn có sở thích này sao?”
Đan Thành đột nhiên nhớ ra mình đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, ©ôи ŧɧịŧ dựng đứng.
Anh vội vàng kéo chăn trên người Đan Tùng Nguyệt che lên người mình.
Ai mà biết buổi tối Đan Tùng Nguyệt không thích mặc quần ngủ, một đôi chân dài trắng nõn nà đột nhiên lộ ra trước mắt anh, trên cái mông nhỏ căng tròn chỉ mặc một chiếc qυầи ɭóŧ màu đen, gân xanh trên trán Đan Thành cũng giần giật theo.
Anh vội vàng đắp chăn cho Đan Tùng Nguyệt, rồi lấy gối che đậy thân dưới của mình, mắt hoảng loạn tìm quần mình dưới đất.
Đầu óc anh thậm chí còn như chập mạch, vì sao Đan Tùng Nguyệt ở trên giường mình anh cũng quên hỏi.
Đan Tùng Nguyệt thấy Đan Thành nôn nóng gần như đổ mồ hôi trán, hai mắt chớp liên tục cũng không dám nhìn về phía cô, đôi tay đè chặt gối che lấy ©ôи ŧɧịŧ, tâm trạng gắt gỏng khi ngủ dậy tự dưng biến mất, vui vẻ cười một tiếng.
Nghe thấy tiếng cô cười, Đan Thành lúng túng liếc nhìn cô.
Đối diện với ánh mắt của Đan Thành, Đan Tùng Nguyệt vui vẻ nói: “Ngại cái gì? Cứng không nổi thì mới mất mặt chứ.”
Đan Thành hai mươi tám tuổi rồi lần đầu tiên bị em gái trêu ghẹo, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
Vừa xấu hổ không dám gặp người, vừa hơi tức giận, “Em học những lời này từ ai?”
Làm gì có em gái nào sẽ trêu ghẹo anh trai ruột như thế.
Đan Thành Nguyệt nhún vai không để tâm, giở chăn ném cho Đan Thành, rồi chân trần bước xuống giường.
Sau khi tỉnh dậy cô hiếm khi ngủ nướng, hiện tại cô chỉ muốn ăn cơm sáng rồi cuộn mình trên sô pha xem TV.
Khó khăn lắm mới có được vài ngày nghỉ, cô muốn thư giãn thật tốt, chẳng mấy nữa người đại diện sẽ lại kéo cô đi công tác.
Trên người Đan Tùng Nguyệt chỉ mặc quần áo của Đan Thành, nhưng bởi vì thân hình Đan Thành vạm vỡ quá, quần áo vừa dài vừa rộng thùng thình, Đan Tùng Nguyệt mặc vào giống như mặc một cái váy ngủ rộng cỡ.
Theo góc nhìn của Đan Thành, vạt áo vừa vặn che tới bẹn của cô.
Yết hầu Đan Thành khẽ chuyển động.
Anh biết em gái mình bên dưới chỉ mặc một chiếc qυầи ɭóŧ màu đen.
Đan Thành trước kia tự nhận tâm lý bình thường, tất nhiên sẽ không phản ứng với cơ thể của em gái.
Nhưng đêm qua vừa mơ một giấc như thế, anh thực sự không thể đối xử với Đan Tùng Nguyệt như em gái nữa.
Ít nhất thì giờ cô là một người phụ nữ trưởng thành bình thường, mỗi một động tác đều quyến rũ đến mức khiến fans phải la hét.
Đan Thành hơi chịu không nổi, anh cảm thấy suy nghĩ của mình với tư cách là một người anh trai quá dơ bẩn và không biết xấu hổ.
Càng khiến anh sốt ruột hơn là anh đột nhiên không rõ liệu những việc tối qua làm có phải mơ hay không.
Nếu là mơ thì tại sao buổi sáng quần anh cũng không mặc.
Nếu không phải mơ, biểu tình của Đan Tùng Nguyệt lại trông hết sức bình thường, giống như trước đây khi cô ghét bỏ anh.
Nhìn thấy Đan Tùng Nguyệt chuẩn bị rời khỏi phòng, Đan Thành ráng nhịn, cuối cùng không nhịn được gọi Đan Tùng Nguyệt, hỏi: “Tối hôm qua anh uống quá nhiều, có...có giở trò gì với em không?”
Đan Tùng Nguyệt chớp mắt dừng bước lại, quay lại nhìn anh, “Giở trò gì với em? Ví dụ như?”
Đan Thành hơi mở miệng, lời ngay lập tức kẹt lại.
Ví dụ... Ví dụ như anh chơi miệng cô, còn ăn hυyệŧ của cô...
Đan Thành có điên mới có thể nói ra mấy lời như thế.
Anh chật vật kéo chăn quấn lấy nửa người bên dưới, miễn cưỡng nói tiếp: “Không có gì, anh sợ anh uống quá chén làm phiền đến em.”
Đan Tùng Nguyệt nhướng mày, nói: “Cũng hơi gây phiền.”
Sau đó không đợi Đan Thành hỏi lại làm phiền như nào, Đan Tùng Nguyệt đã đi ra ngoài.
Để lại Đan Thành tự suy sụp trong phòng, vò đầu bứt tai.
Anh cảm thấy mình chết chắc rồi, từ giờ không thể đối xử với em gái mình một cách tự nhiên nữa.
Anh không biết xấu hổ, anh hèn hạ.
Đan Thành đứng dậy, tìm lại chiếc qυầи ɭóŧ để mặc, ngay cả việc tự sát đều nghĩ đến.