⬅ Trước Tiếp ➡
...Cô ướt...
Đại não của Đan Thành trống rỗng.
Anh dính người? Dính cô? Dính như thế nào?
Không chờ anh hỏi cho rõ ràng thì Đan Tùng Nguyệt đã ăn uống no đủ đi về phòng.
Về phòng của anh.
“Em chưa có phơi chăn, khi anh ra ngoài nhớ phơi một chút.” Đan Tùng Nguyệt nói với anh trước khi bước vào cửa.
Đan Thành còn chưa kịp nói gì thì cửa phòng anh đã đóng lại ngay trước mặt anh.
Những mối nghi ngờ làm Đan Thành có chút cáu kính, cuối cùng vẫn là cam chịu số phận đi phơi chăn cho em gái.
Giữa mùa hè, 8 giờ mặt trời vẫn còn rất nóng.
Sau khi phơi chăn ở trên ban công xong, Đan Thành đi về phía phòng mình nói một tiếng, “Anh đi làm trước.”
Người trong phòng không để ý đến anh, anh chỉ có thể nhỏ giọng nói thêm một câu, “Đi đường cẩn thận.”
Sau đó lắc đầu, đáng thương vô cùng mà rời đi.
Đan Tùng Nguyệt nằm ở trên giường của Đan Thành, trên tay đang cầm chiếc qυầи ɭóŧ bị anh cởi ra vào đêm qua.
Chiếc qυầи ɭóŧ góc bẹt màu đen, rất sạch sẽ, giống như vừa mới mặc không bao lâu, thậm chí còn thoang thoảng mùi bồ kết, làm Đan Tùng Nguyệt không khỏi tự hỏi có phải ban ngày anh không hề đi tiểu hay không.
Cô cầm lấy chiếc qυầи ɭóŧ ướm thử vào phần phía dưới của mình, phần eo lớn hơn cô gấp mấy lần.
Nhưng mà chuyện đó cũng bình thường, Đan Thành vốn là võ sĩ quyền anh, dáng người tương đối mạnh mẽ.
Nghĩ đến dáng vẻ nghe lời của người đàn ông cao lớn mạnh mẽ ấy trước mặt mình, khóe miệng Đan Tùng Nguyệt hiện lên ý cười, nhưng nụ cười này nhanh chóng vụt tắt khi cô nghĩ tới lý do mà anh đối tốt với mình như vậy.
Theo lý mà nói thì Đan Tùng Nguyệt nên cảm thấy đủ, người yêu có thể tùy lúc mà thay đổi, nhưng em gái thì chỉ có thể là một mình cô.
Nhưng Đan Tùng Nguyệt vô cùng bướng bỉnh, từ khi cô phát hiện ra mình có tình cảm không bình thường với Đan Thanh thì cô đã không thỏa mãn với việc mình chỉ là em gái.
Thế giới hiện thực bình thường sẽ không thể nào xuất hiện mối quan hệ lσạи ɭυâи giữa anh em như vậy, cho dù có thích thì cũng sẽ giấu trong lòng.
Đan Tùng Nguyệt thật sự đã giấu ở trong lòng, nhưng cô cũng không có rời đi, hay là lại gần.
Để cho cô rời xa Đan Thành, nhìn anh kết hôn sinh con, cô không làm được.
Nếu thật sự có một ngày như vậy, cô thậm chí không biết mình có làm cho Đan Thành đứt đường con cái luôn hay không.
Về phần tiến lại gần thêm, cô sợ chính mình không kiềm chế được tình cảm đối với Đan Thành, làm cho anh biết được.
Cô đơn phương duy trì mối quan hệ không xa không gần với Đan Thành, hằng năm đi công tác bên ngoài không quay trở về, hơn nữa cũng không cho Đan Thành tự xem mình là anh trai, tất cả cũng bởi vì cô sống không tốt thì anh cũng đừng mong tốt đẹp.
Mấy năm nay cô trăm phương ngàn kế, thận trọng từng bước, làm cho Đan Thành càng ngày càng lo lắng đứa em gái duy nhất của mình sẽ rời đi, làm cho anh để ý cô, quan tâm cô, đối với cô muốn gì cho nấy, mà bây giờ cũng đã tới lúc từ từ thu lưới.
Em gái xa cách mình nhiều năm đột nhiên lại thân thiết với mình, anh sẽ có phản ứng như thế nào?
Đan Tùng Nguyệt nhìn chiếc qυầи ɭóŧ trên tay, khóe miệng cong lên, nhưng ý cười lại không chạm tới đáy mắt.
Nếu thất bại thì ngay cả em gái cũng không làm được.
Đan Thành, hy vọng anh và em giống nhau, đều không phải người bình thường.
Đan Tùng Nguyệt bò dậy từ trên giường, cúi đầu cởϊ qυầи của mình ra, sau đó lại cởϊ qυầи lót ra.
Vạt áo rộng thùng thình theo động tác của Đan Tùng Nguyệt mà hơi cuốn lên, lộ ra tiểu huyệt hồng hào, mềm mại bên dưới.
Cô cầm qυầи ɭóŧ của Đan Thành, sau đó mặc vào.
Qυầи ɭóŧ của Đan Thành dính sát vào tiểu huyệt của cô, không có thứ gì ngăn cản.
Chuyện này còn hưng phấn hơn chuyện đi vớ của anh ấy.
Đan Tùng Nguyệt nằm ở trên giường, qυầи ɭóŧ dính sát vào hạ thân, cô kẹp kẹp chân, cảm thấy bụng nhỏ dâng lên một cỗ du͙© vọиɠ, qυầи ɭóŧ làm bằng vải dệt cọ vào môi hυyệŧ của cô.
Cô ướt.
⬅ Trước Tiếp ➡