Chương 5
thể hoạt động bình thường nữa.
Không hiểu sao, thế giới trước mặt lại trở nên kỳ lạ, đèn lồng đỏ, đèn neon nhiều màu, những bóng người đang đi lại đều trộn lẫn xoắn ốc vào với nhau khiến người ta choáng váng.
Trong vòng xoáy này, Phương Chu nhìn thấy khuôn mặt của người mẹ đã chết nhiều năm của mình.
Nụ cười của bà như được sao chép ra từ một bức ảnh cũ nhưng trong mắt lại có một chút u sầu, chỉ nhìn chằm chằm vào anh mà không nói lời nào.
"Con xin lỗi, con không chăm sóc tốt cho Duyệt Chân." Phương Chu không nhớ mình đã đưa em gái về nhà như thế nào.
Anh nhớ mang máng vài chuyện vặt vãnh xảy ra sau khi về đến nhà.
Lam Duyệt Chân trượt ra khỏi vòng tay Phương Chu, sau khi cô vào phòng việc đầu tiên cô làm chính là đặt cặp sách lên sofa, giống như thường ngày mỗi khi tan học về đến nhà.
Chỉ là lần này không có cần Phương Chu phải dặn dò, cô cũng rất tự giác đi rửa tay, sau đó rót hai cốc nước, một cốc đưa cho Phương Chu, cốc còn lại cho mình.
Ánh mắt cô thỉnh thoảng quét qua chiếc tủ lạnh ở phòng khách.
Phương Chu cau mày, chỉ hơi tỏ ra không thích thói quen thích uống coca của cô, Lam Duyệt Chân liền ngoan ngoãn ngồi yên, không tiếp tục nhìn Đông nhìn Tây nữa.
Phương Chu thấy vậy thì rất hài lòng, anh gật gật đầu, giơ tay vuốt ve mái tóc ngắn hơi rối của cô "Nghỉ ngơi một chút rồi đi tắm, anh đặt đồ ăn ngoài rồi, tắm xong là có thể ăn cơm, Duyệt Chân nhất định đã đói lắm rồi.." Do công việc bận rộn, Phương Chu rất ít khi có thể tan làm về nhà đúng giờ.
Vì không để em gái đói bụng, Phương Chu thường làm trước cơm tối vào lúc sáng sớm thức dậy rồi bỏ vào trong tủ lạnh, đợi chiều khi cô tan học thì lấy ra, dùng lò vi sóng hâm nóng lại.
Bây giờ trong tủ lạnh cũng có một phần thức ăn còn nguyên xi.
Nghĩ đến những điều khủng khiếp mà em gái đã trải qua ngày hôm nay, vì để an ủi cô, Phương Chu đã đặt một chiếc pizza và gà rán mà cô thích.
Lam Duyệt Chân nhìn thấy giao diện của ứng dụng đặt đồ ăn ngoài từ màn hình điện thoại của anh, cô vui sướng xông tới hôn lên mặt anh một cái, như để cảm ơn.
Nhân thời gian rảnh rỗi lúc em gái về phòng đi tắm, Phương Chu cũng tranh thủ đi tắm một cái.
Hơn hai mươi phút sau, đồ ăn đã được giao đến, anh phải xuống tầng để lấy, đã muộn như vậy rồi, anh không thể để em gái bước ra khỏi cửa nhà một bước.
Sau khi lấy được đồ, anh còn phải canh cô ăn Nếu như không có ai canh chừng, cô có thể ăn đến bụng no căng vẫn không biết dừng lại.
Nửa tiếng sau, hai anh em ăn mặc thoải mái ngồi trước bàn ăn, một người chậm rãi lần lượt mở hộp pizza, nắp hộp gà rán, túi khoai tây giấy ra, một người thì hai tay đeo bao tay dùng một lần, vẻ mặt mong chờ nhìn chằm chằm vào đống thức ăn nóng hôi hổi trên bàn.
Phương Chu xé cho cô một cái đùi gà da giòn thịt mềm, ngồi ở bên cạnh nhìn cô gặm đến miệng đầy dầu mỡ.
"Ăn chậm thôi." Phương Chu không quên dặn dò, đồng thời trong lòng dựa theo sức ăn bình thường của cô để tính xem tối này cô có thể ăn bao nhiêu món Hai cái đùi gà, hai miếng pizza, cộng thêm một gói khoai tây, như vậy là tương đối rồi.
Ăn quá nhiều sẽ ảnh