Chương 6
hưởng đến giấc ngủ.
Đứa trẻ này không có sở thích gì khác, duy nhất là ham an, cái gì cũng ăn, đặc biệt là cực thích đồ chiên và đồ ngọt có lượng calo cao.
Phương Chu vào nhóm WeChat dành cho phụ huynh của lớp em gái, thông qua trao đổi với những phụ huynh khác, anh biết được một chuyện, đó chính là có rất ít những đứa trẻ không thích hai loại đồ ăn này.
Mặc dù nó không lành mạnh nhưng cũng có thể làm phần thưởng cho sự tiến bộ về thành tích cho những đứa trẻ yêu thích chúng.
Dù sao lâu lâu ăn một lần cũng không có gì đáng ngại.
Lam Duyệt Chân ăn xong một cái đùi gà, Phương Chu lại lấy cho cô một miếng pizza, sau đó đẩy ly nước lên trước mặt cô, nhắc nhở cô uống nước.
Ánh đèn chiếu xuống khuôn mặt tròn trẻ con của cô, hai hàng lông mi dài phủ bóng đen dưới mắt cô, trông cô càng giống như một con búp bê được điêu khắc tỉ mỉ.
Dáng vẻ cố gắng nhai thức ăn đó của cô, hai má trắng hồng phình to lên, cử động qua lại khiến người ta liên tưởng đến một loại động vật nhỏ tham ăn nào đó.
Có lẽ nên mua cho cô con sóc nhồi bông lần trước cô nhìn trúng ở quầy hàng bán thú bông.
Hôm đó đi dạo trung tâm thương mại, cô nhìn trúng hai con gấu bông, một con là cá sấu, con còn lại là con sóc đuôi to lông xù.
Phương Chu nói rõ là chỉ có thể chọn một con, cuối cùng sau một hồi do dự, cô quyết định mua con cá sấụ Phương Chu chia phần thức ăn đủ để cô no bụng ra một cái đĩa, sau đó gói phần còn lại bỏ vào trong tủ lạnh dưới ánh mắt ai oán của cô, định để ngày mai ăn tiếp.
Bình thường ăn cơm tối vào giờ này đã là rất muộn rồi, ăn nhiều khó tiêu hóa, không tốt cho dạ dày, cho nên anh dễ dàng không thể dễ dãi với cô được.
"Ăn xong nhớ đánh răng." Phương Chu dùng mu bàn tay sờ trán cô, xác định nhiệt độ cơ thể cô bình thường mới cầm điện thoại lên đi về phía ban công.
Bên ngoài cửa kính, bầu không khí ồn ào náo nhiệt đập thẳng vào mặt anh Một thế giới chân thực đến khiến người ta chán ghét.
Chín giờ không phải là muộn nhưng đối với người trong xã hội cần xã giao mà nói, đây mới chính là lúc bận rộn.
Phương Chu gọi điện cho cấp trên, đầu tiên là bày tỏ lời xin lỗi về việc bản thân vội vàng rời khỏi bữa tiệc.
Lý do anh trịnh trọng xin lỗi như thế này là bởi vì bữa tiệc này không chỉ có mỗi người trong công ty mà còn có cả những khách hàng quan trọng, cho nên anh cần phải đưa ra giải thích hợp lý cho hành động vô lễ của mình.
Đầu dây bên kia, vị cấp trên trước giờ luôn nghiêm khắc lại chủ động an ủi "Không sao, dù sao cũng là người nhà xảy ra chuyện như vậy, cậu về sớm cũng không sao đâụ" Đối phương dừng lại một lúc, sau đó giọng điệu càng trở nên ôn hòa hơn "Cậu có cần nghỉ ngơi một khoảng thời gian để ở cạnh người nhà không?
Khoảng thời gian này cậu đã rất vất vả dẫn dắt mọi người chạy cho kịp dự án, sự nỗ lực và những gì cậu bỏ ra chúng tôi đều nhìn thấy, bây giờ xong việc rồi, cậu có thể nghỉ ngơi một thời gian." Phương Chu hơi ngạc nhiên trước thái độ quan tâm của đối phương, anh đang suy nghĩ trong lòng xem nên đáp lời thế nào, khóe mắt nhìn thấy em gái đang xoa