Chương 4
mất lái lao vào lề đường, tông vào một nhóm học sinh vừa bước ra khỏi cổng trường, rương hàng trên xe văng tung tóe xuống đất, đập vào một vài học sinh và người đi đường.
Khi Phương Chu nhận được thông báo từ trường học, anh đang tham gia một bữa tiệc làm ăn.
Trong bữa tiệc anh uống rất nhiều rượu, trên đường đến đây, anh đã mấy lần tự hỏi mình có phải là mình say rượu cho nên sinh ra ảo giác hay không Đang êm đang đẹp, tại sao cô bé nhà anh lại bị thương?
"Duyệt Chân, chúng ta về nhà đi." Phương Chu thì thầm bên tai cô.
Phương Chu không phải là phụ huynh đến muộn nhất, hầu như cứ cách vài phút là lại có một vị phụ huynh lao vào bệnh viện, bị nhân viên ý tế chặn lại, sau khi xác nhận danh tính mới được cho vào.
Khi anh ôm Lam Duyệt Chân đi ra ngoài, những đồng nghiệp đi cùng anh đã đợi sẵn bên ngoài bệnh viện từ lâụ "Em gái cậu sao rồi?" Đỗ Nhược hỏi thăm, cầm lấy cặp sách của Lam Duyệt Chân từ tay Phương Chụ "Không sao, chỉ bị trầy xước nhẹ thôi." Phương Chu khẽ mỉm cười, xoay người cô gái nhỏ trong ngực lại, để họ có thể nhìn rõ mặt cô "Nào, chào các anh chị đi." Lam Duyệt Chân giơ bàn tay nhỏ bé của mình lên vẫy vẫy, đôi môi hơi tím tái khẽ hé mở, khẽ nói "Chào anh chị ạ", sau đó nhanh chóng vùi mặt vào hõm vai Phương Chu, không thèm để ý đến bất cứ ai nữa.
Trên người cô vẫn đang mặc đồng phục mùa hè của trường Ánh Sao, đó là bộ đồ thể dục hai màu xanh trắng với áo ngắn tay và quần đùi, có thể do size quá lớn nên mặc không vừa, đứa trẻ khác mặc bộ này trông rất năng động phấn chấn, còn cô mặc bộ này có cảm giác kém năng động.
Đôi giày vải trên chân cô của cô đã bị mất một chiếc.
"Thật xin lỗi, em ấy hơi sợ người lạ." Phương Chu vỗ vỗ tấm lưng gầy của cô, nói xin lỗi với đồng nghiệp.
Đỗ Nhược và hai đồng nghiệp khác liếc nhìn nhau, trên mặt nở nụ cười vi diệu, đồng thanh nói "Không sao." Phương Chu bế em gái đứng bắt xe ở ven đường, không chú ý đến biểu tình của họ.
Một tiếng trước, anh vẫn đang dự tiệc ăn mừng, với tư cách là trưởng ban chuyên án, được đồng nghiệp xung quanh mời rượụ Bởi vì rất khó để từ chối mọi người, cho dù bình thường Phương Chu không uống rượu nhưng để không làm mất bầu không khí cho nên anh đã uống không ít rượụ Lúc nhận được cuộc gọi từ giáo viên, thính giác của anh đã không còn nhạy rồi nhưng vì đó là chuyện liên quan đến đứa em gái duy nhất của mình nên anh đã rất tập trung lắng nghe điện thoại còn hơn cả khi làm thực nghiệm.
Vì thế, Phương Chu đã lập tức thoát cơn say do rượu gây ra.
Đến tận bây giờ, sau khi xác nhận em gái bình an vô sự, cơ thể anh mới thả lỏng, cảm giác mơ hồ do men say lại nổi lên.
Rõ ràng hiện tại vẫn chưa tới 8 giờ, vẫn còn sớm nhưng lại không có một chiếc taxi nào chịu dừng lại chở họ.
Những tài xế taxi đi ngang qua hoặc chỉ dừng lại một chút là lại nhanh chóng lái xe đi, có một vài tài xế hạ nửa cửa kính xe xuống, nhìn anh, nhìn cô gái trong ngực anh, rồi lại nhìn bệnh viện đằng sau anh, sau đó vẻ mặt cứng đờ từ chối.
"Chuyện gì xảy ra thế?" Đầu óc của Phương Chu đã bị men rượu chiếm đóng cho nên không