⬅ Trước Tiếp ➡

thanh gỗ cắm đầy kẹo hồ lô vội vội vàng nhích sang một bên để tránh, thấp giọng mắng "Đồ điên." Phương Chu đang chạy trên con phố ánh đèn rực rỡ khiến anh mất đi cảm giác chân thật, hơi thở anh dồn dập, trái tim trong lồng ngực đập kịch liệt, như thể sẽ vỡ tung ra bất cứ lúc nào, khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịụ Khi anh lao vào bệnh viện, nữ giáo viên đã đợi sẵn ở cửa bệnh viện chạy đến chào anh, đồng thời giải thích với nhân viên bảo vệ đến ngăn anh chạy vào bệnh viện "Đây là phụ huynh của học sinh từ trường cấp ba Ánh Sao " Bảo vệ nghe vậy thì dừng lại, gật đầu, ra hiệu cho họ đi vào.
Bệnh viện về đêm vô cùng yên tĩnh.
Cô lao công từng bước đẩy cây lau nhà về phía trước, cùng với những vết ướt kéo dài, trên sàn nhà màu xanh nhạt còn lưu lại một vệt nước màu đỏ nhạt Nếu không phải mùi máu tanh quá nồng nặc, mùi hóa chất dùng để khử trùng cũng không áp được thì có thể khiến người ta lầm tưởng rằng đó là màu nước bị ai đó làm đổ.
Nữ giáo viên dẫn Phương Chu vào đại sảnh bệnh viện, bên trong ánh đèn sáng hơn, chiếu rõ những khuôn mặt tái nhợt như mặt nạ nhân tạo của những phụ huynh ở đây.
"Duyệt Chân " Phương Chu sải bước qua những cặp bố mẹ đang lo lắng chờ đợi, đi đến bên cô gái.
Khác với những đứa trẻ khác được bố mẹ dỗ dành, cô bé của anh ngồi một mình trên chiếc giường y tế dựa vào tường, bên cạnh là chiếc cặp sách đứt quai, lặng lẽ nhìn dòng người xung quanh hối hả chạy tới chạy lui.
"Anh ơi." Cô gái vươn hai tay về phía anh, trên mặt có vài vết xước nhỏ, mái tóc đen ngắn xoăn nhẹ cũng hơi rối, nhìn rất đáng thương.
Phương Chu nhìn thấy những vết bầm tím và trầy xước trên chân cô, bởi vì bôi một vùng lớn oxi già, so với làn da trắng nõn của cô, hai vết thương đó rất chói mắt.
Cũng may người không bị gì nghiêm trọng.
Phương Chu thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy vai cô, cẩn thận nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần, sau khi nói chuyện với giáo viên để xác nhận cô không còn vết thương nào khác, anh bế cô lên, ấn chiếc đầu nhỏ của cô vào gáy mình.
"Không sao đâụ" Anh dùng cằm cọ lên đỉnh đầu cô.
Lam Duyệt Chân vòng hai tay ôm cổ anh, cọ lại vào gáy anh.
Bầu không khí ở bên này vô cùng ấm áp nhưng bầu không khí ở đại sảnh lại vô cùng bi thương.
Có nam sinh bị thương ở đầu, sau khi được nhân viên y tế băng bó vẫn còn thấy máu rỉ ra từ miếng gạc, bố mẹ đứng ở bên cạnh, nước mắt lưng tròng an ủi con mình, có nữ sinh nằm trên chiếc giường bệnh di động dựa vào tường, một tay truyền dịch, một tay rũ xuống ở mép giường, trên mặt dính đầy những vết máu khô.
Các nhân viên y tế đến rồi đi, những lọ thuốc trong hộp nhựa trong tay họ va vào nhau phát ra những tiếng động rất nhỏ.
Phòng bệnh bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng khóc chói tai, một vị bác sĩ quần áo dính đầy máu chạy ra, lớn tiếng thúc giục phòng thuốc ở cuối hành lang "Sao mãi vẫn chưa chuẩn bị xong thuốc gây mê vậy?
Tôi sắp bắt đầu khâu vết thương rồi " Tai nạn bất ngờ này đã khiến nhiều gia đình chìm trong đau thương.
Vào lúc 5 12 chiều, một chiếc xe tải đi qua đoạn đường trước cổng trường cấp ba Ánh Sao thì đột nhiên


⬅ Trước Tiếp ➡