⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vừa muốn lấy cớ rời khỏi nơi này, phía sau liền truyền đến giọng nói của bạn thân Từ Tử Khâm.
"Sơ Sơ, cậu ở đây à, mình tìm một vòng cũng không thấy cậụ"
Từ Tử Khâm nhìn thấy thân ảnh bạn mình, trên mặt vui vẻ, muốn tiến lên mới phát hiện bên người Lê Sơ còn có một nam nhân.
Bóng dáng người đàn ông kia, cực kỳ giống Phó Tự Trì.
Cô đi về phía Lê Sơ, người đàn ông cũng trực diện đi tới, Từ Tử Khâm triệt để thấy rõ bộ dạng của anh ta.
Khuôn mặt tuấn mỹ lãnh đạm, bên dưới khóe mắt vừa vặn điểm một nốt ruồi lệ, bộ dáng này, cho dù hóa thành tro cô cũng sẽ không quên.
Là tên khốn Phó Tự Trì kia
Từ Tử Khâm bước nhanh hơn đến bên người Lê Sơ, nhíu mày, trong lời nói tràn đầy tức giận "Tên kia lại tới nói cái gì với cậu "
Lúc trước, là anh ta...
"Tử Khâm."
Lê Sơ mở miệng gọi tên Từ Tử Khâm, đối phương cũng đúng lúc nuốt lời trở về.
Ánh mắt dừng ở phía sau Từ Tử Khâm cách đó không xa, nơi đó có một vị mặc âu phục màu trắng đang lẳng lặng quan sát.
Váy âu phục đơn giản gọn gàng, dáng người cao gầy của cô ấy hoàn toàn được tôn lên.
"Cô Trình."
Lê Sơ gật đầu với Trình Hi Vi, lễ phép chào hỏi.
Sắc mặt Lê Sơ thản nhiên.
Mặc dù cô không biết Trình Hi Vi đến từ khi nào, cũng không biết cô ấy đã nghe thấy gì, nhìn thấy gì.
Nhưng cô tự nhận mình vẫn duy trì khoảng cách tuyệt đối với Phó Tự Trì, một bước cũng chưa từng vượt qua ranh giới.
Trong lòng cô ngay thẳng, cũng không sợ hãi chút nào.
Trình Hi Vi đi giày cao gót, bước đi rất nhanh đã đi tới trước mặt Lê Sơ.
"Toilet ở bên này sao?" Không hề nhắc tới chuyện vừa rồi.
Trước mắt Lê Sơ giật mình, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, "Rẽ phải là được."
Trình Hi Vi "Cảm ơn."
Sau khi Trình Hi Vi rời đi, Từ Tử Khâm vỗ vỗ ngực, thở dài một hơi, "Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa đã bị cô ấy nghe được."
Lê Sơ an ủi "Không sao, đừng để trong lòng."
Chuyện của cô và Phó Tự Trì cũng chỉ có Từ Tử Khâm biết, năm đó, cũng chỉ có Từ Tử Khâm bênh vực kẻ yếu là cô.
Cô cũng rất may mắn khi vẫn có Từ Tử Khâm làm bạn.
Từ Tử Khâm luôn luôn là người thích phóng khoáng tùy tiện, đối nhân xử thế lại cực kỳ chân thành, mà tính tình Lê Sơ thì có chút nặng nề, thái độ làm người cũng thiên về nhu hòa.
Giữa bọn họ trống đánh xuôi kèn thổi ngược, lại trở thành bạn bè tốt nhất.
Làm sao không phải trong hoạn nạn tức có duyên số.
Tóc trên trán Từ Tử Khâm rơi lả tả, Lê Sơ vươn ngón tay vén gọn lại cho cô, ôn nhu nói "Chúng ta về phòng nghỉ."
Hai người ở trong phòng nghỉ nửa giờ, Lê Sơ đã nhận được tin nhắn của trưởng bối.
Thúc giục cô trở lại bữa tiệc.
Cũng đúng, tiệc đính hôn, nhân vật chính như cô không có ở đấy thì sao được.
Không để ý đến bàn chân đau nhức, Lê Sơ kiên cường chịu đựng trở lại phòng tiệc.
Tiệc đính hôn đã gần kết thúc, có không ít bạn bè thân thiết bắt đầu nói lời tạm biệt.
Lê Sơ đi tới bên cạnh Hạ Minh Châu, cùng anh tiễn khách đến chúc mừng.
"Chúng ta đi trước, lần sau tới uống rượu mừng kết hôn của hai người."
"Tôi còn có việc, đi thôi, không cần tiễn."
"Tôi cũng trở về."

Lê Sơ vẫn duy trì nụ cười, tạm biệt khách toàn bộ khách khứa
"Đi thong thả. Trên đường cẩn thận."
"Cảm ơn ngài đã chúc phúc."

Đến cuối cùng, Lê Sơ chỉ cảm thấy nụ cười của mình cứng đờ.
Tiễn tất cả khách khứa xong, Lê Sơ phát hiện Phó Tự Trì không còn trong đó nữa, trong phòng tiệc cũng không còn ai, có lẽ anh đã sớm rời đi.
Không có người ngoài, Lê Sơ cũng thả lỏng không ít.
Một bàn tay ấm áp ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng xoa bóp cho cô, "Mệt mỏi?"
Lê Sơ gật đầụ
Cô không ngờ một bữa tiệc đính hôn nho nhỏ lại mệt mỏi như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡