⬅ Trước Tiếp ➡
Thật không biết ngày cưới phải chống đỡ như thế nào.
"Minh Châu, Sơ Sơ."
Nghe thấy tiếng nói, Lê Sơ vội vàng đứng thẳng người, cũng thoát khỏi lòng bàn tay Hạ Minh Châụ
Người tới là cha mẹ của Hạ Minh Châụ
Cô da mặt mỏng, không tiện làm loại chuyện mập mờ này trước mặt mọi người, nhất là ở trước mặt cha mẹ.
Cho dù cô và Hạ Minh Châu đã trở thành vợ chồng chưa cưới.
Lê Sơ ngoan ngoãn chào hỏi "Chú, dì."
Cha mẹ Hạ rất hài lòng với Lê Sơ, hôm nay hai người bọn họ có thể thuận lợi đính hôn, trong lòng cũng vui mừng vô cùng.
Mẹ Hạ kéo tay Lê Sơ không chịu buông ra, nhìn thế nào cũng cảm thấy con dâu mình rất tốt, "Con à, bây giờ cứ gọi như vậy đi, chờ con tốt nghiệp xong hôn lễ lại đổi xưng hô saụ"
Lê Sơ vừa nghe lập tức đỏ mặt.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn như là đánh má hồng, lộ ra màu hồng phấn đáng yêụ
Cha Hạ nói với Hạ Minh Châu "Cha mẹ Sơ Sơ đã sắp xếp về khách sạn nghỉ ngơi, các con cũng nên nghỉ ngơi đi."
Mẹ Hạ phụ họa "Mệt hơn nửa ngày, mẹ thấy Minh Châu uống không ít rượu, về sớm một chút nghỉ ngơi."
Lê Sơ len lén đánh giá Hạ Minh Châu, phát hiện cổ anh đỏ bừng, rõ ràng là đang say.
Ngay cả cô cũng uống bốn năm ly nước nho, Hạ Minh Châu chỉ uống nhiều rượu vang đỏ hơn cô.
Trong lòng Lê Sơ nhói đau như bị kim tiêm đâm nhẹ.
Cô tự trách mình không san sẻ với Hạ Minh Châu, ngược lại còn vì lòng bàn chân đau nhức mà vào nghỉ ngơi một hồi.
Lê Sơ rũ mắt nhìn chằm chằm đôi giày cao gót tinh xảo đính đầy kim cương, đáy mắt nổi lên một tầng sương mù.
Chỗ cổ tay có thêm một chút sức nặng, Lê Sơ mới kịp phản ứng Hạ Minh Châu đang nắm lấy cổ tay cô.
"Cha mẹ, chúng ta xuống đi, đưa hai người lên xe trước, con sẽ đưa Tiểu Sơ về."
Lê Sơ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, lúc trước bởi vì cô thật sự đi không được mới nhờ cậy Từ Tử Khâm giúp cô đưa cha mẹ về khách sạn, hiện tại đã rảnh nhất định là muốn lấy cha mẹ làm đầụ
Tiểu bối bọn họ sao có thể đi sớm hơn trưởng bối.
Điều này không hợp lý.
Cha mẹ Hạ biết bọn họ hiếu thuận, cũng không có từ chối.
Nhìn bọn họ lên xe, Lê Sơ nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh.
Hạ Minh Châu cũng phát hiện ra ánh mắt của cô, sờ sờ mái tóc mềm mại của Lê Sơ, cười yếu ớt một tiếng "Sao vậy?"
Lê Sơ khẽ lắc đầu "Không có gì, chỉ là cảm thấy có chút không chân thật."
Gió tháng chín mang theo lạnh lẽo, Lê Sơ nhịn không được co rúm lại.
Hạ Minh Châu nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, dùng hơi ấm còn lại của cơ thể sưởi ấm cô.
Taxi dừng lại trước cửa tiểu khu vườn hoa Đức Dương.
Tiểu khu này xây dựng đã lâu, mắt thường có thể thấy được hai bên đường rách nát.
Lê Sơ và Từ Tử Khâm ở chỗ này.
Nơi này cách trường học không quá hai km, phòng ở tuy rằng cũ kỹ một chút, nhưng xung quanh náo nhiệt, giá cả cũng rẻ.
Cởi dây an toàn trước ngực, Lê Sơ đang muốn xuống xe, bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của Hạ Minh Châu "Về đến nhà thì nhắn tin cho anh."
"Được." Lê Sơ cười nhạt.
Hạ Minh Châu nói chuyện luôn dịu dàng như nước, làm cho người ta cảm thấy giống như trôi nổi trên đám mây, có loại cảm giác phiêu lãng không chân thật.
Lê Sơ xuống xe, cởi áo khoác tây trang trên người ra đưa qua cửa sổ xe, "Minh Châu, anh mang quần áo về đi."
Gió tháng chín mang theo hiu quạnh đầu thu, buổi tối trời đổ mưa, lúc gió thổi qua còn có chút ẩm ướt lạnh lẽo.
Lê Sơ chịu đựng cảm giác se lạnh, trên người cô còn mặc lễ phục màu đỏ rượu, bả vai và cánh tay hoàn toàn lộ ra trong gió, lạnh đến mức khiến làn da cô run rẩy.
"Mặc áo khoác vào, nghe lời." Hạ Minh Châu rất ít khi nói chuyện với Lê Sơ như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡