Mây Rơi Vào Tim
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu cô nương thẹn thùng, khi bị nhắc lại chuyện xấu trước mặt một vị tiểu ca ca đẹp trai thế này, dẫu là ai đi chăng nữa nhất định cũng sẽ chẳng chút dễ chịu. Tiểu nha đầu lặng lẽ kéo ống tay áo a nương, không muốn để bà nói tiếp nữa.
"Được rồi được rồi, cũng biết xấu hổ rồi cơ đấy."
Thôi thị yêu thương nhìn tiểu nha đầu trước mắt, lại quay đầu nhìn sắc trời đã tối ngoài cửa, hoàng hôn đã dần bị đêm đen nuốt chửng, bà liền đứng dậy, dắt Thiên Ngưng nói lời tạm biệt với Bùi Thiên Hề.
"Trong sinh hoạt có gì bất tiện thì cứ nói với ta. A Ngưng, tạm biệt Thiên Hề ca ca đi con."
"Thiên Hề ca ca, ta và a nương đi đây, sáng mai gặp nhé."
Gương mặt tiểu cô nương đỏ ửng trông rất đẹp, ánh mắt Bùi Thiên Hề khựng lại nhưng giọng nói vẫn điềm đạm, lễ độ: "Được. A Ngưng muội muội đi thong thả."
Sau khi tiễn hai người bọn họ ra về, Bùi Thiên Hề lại quay người bước vào nhà, hắn ngồi bên chiếc bàn tử đàn mà vừa rồi bọn họ còn ngồi nói cười vui vẻ, ánh mắt từ từ dõi vào đêm đen đang dần dày đặc, trong mắt toàn là vẻ mờ mịt.
"Công tử, người nên đi nghỉ rồi."
Người hầu đi tới, nhẹ nhàng nhắc nhở hắn.
Hắn ta là người được Thôi thị phái tới đây và nhận lệnh phải chăm sóc tốt cho công tử Bùi gia. Nếu có bất cứ sự bất kính nào đối với công tử thì sẽ lập tức bị trục xuất khỏi phủ. Quan trọng nhất là tên người hầu này đã lén quan sát rồi, mặc dù thiếu niên này có thân thế đáng thương, nhưng phong thái lại không hề tầm thường, vừa nhìn đã biết không phải một chủ nhân bình thường.
Bùi Thiên Hề liếc mắt hắn ta một thoáng, xuyên qua cánh cửa sổ vẫn còn chưa đóng, gió đêm thổi những cánh hoa mai đến, thổi tung cả vạt áo xanh thẫm của hắn. Hắn ngồi nơi đầu gió, tựa như một pho tượng tạc đầy anh tuấn.
"Ngươi lui xuống trước đi."
"Dạ."
Người hầu cúi đầu cáo lui.
Ánh mắt thiếu niên dừng lại trên tách trà hoa mai mạ vàng, ánh mắt dịu dàng nhìn vào nơi dấu môi in trên tách trà ngọc đã nguội lạnh, đôi môi đỏ mọng khẽ hé uống cạn nước trà còn lại trong tách của rồi từ từ nuốt xuống, khóe môi nhếch lên vẫn say lòng và khiến người ta vui vẻ như thế. Ngay từ khi bắt đầu, trái tim hắn đã bị trói chặt một cách dễ dàng như vậy.
Bùi Thiên Hề duỗi tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy tách trà mạ vàng đã lạnh kia, tìm đến nơi đôi môi nàng đã chạm đến, hắn liền đưa nó lên miệng rồi uống hết phần nước trà còn lại trong đó.
Miệng hắn giờ đây toàn là mùi hương ngọt ngào.
Buổi tối, Thôi thị ngồi trên chiếc giường làm bằng gỗ tử đàn, Lưu Anh đang chải mái tóc dài đen như mực cho bà, còn bà thì đang nói chuyện với Vân Thiên Ngưng.
"A Ngưng, a nương nói với con có nghe thấy không?"
Vân Thiên Ngưng đang hết sức chăm chú ăn bánh hoa sen mà Trương cô cô ở phòng bếp mới làm, món này hoàn toàn là chiều theo sở thích của tiểu thư, bánh hoa sen vừa chín tới, hương vị thơm ngon ngọt ngào và giòn tan. Tiểu cô nương đã ăn liền bốn năm cái, nhưng nhớ đến lời a nương dặn dò nên khó khăn lắm mới đành dừng lại.

⬅ Trước Tiếp ➡