Nàng dùng móng vuốt nhỏ gom những chiếc bánh còn dư, cẩn thận từng li từng tí gói vào trong giấy dầu, bọc lại rồi còn thắt nút buộc cẩn thận, cuối cùng mới cười nói với a nương:
"Thiên Ngưng biết rồi ạ."
Thôi thị thấy hành động trước nay chưa từng có của nữ nhi thì nghi ngờ hỏi:
"A Ngưng, con đang làm gì vậy?"
Nữ nhi này được bà, huynh trưởng và tỷ tỷ nuông chiều đã lâu nên khá tùy hứng, trước đây ăn xong nàng đều ném đi luôn, đây là lần đầu tiên sau khi ăn xong còn tự mình dọn dẹp lại đồ ăn. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi Tây Quan team thuộc website truyensacfull.com.co. (Chấm co chứ không phải chấm com đâu nha) Nếu bạn có đọc bản này ở trang khác xong thì nhớ qua
Vân Thiên Ngưng cũng không ngẩng đầu lên mà nói: "Dĩ nhiên là để cho tiểu ca ca kia ăn rồi, A Ngưng thấy hắn rất đáng thương lắm, vừa mất phụ thân vừa không có mẫu thân bảo vệ, không giống như A Ngưng, có a nương, huynh trưởng và tỷ tỷ ở bên cưng chiều, không cần lo lắng điều gì cả."
Mặc dù tiểu cô nương hơi tùy hứng, nhưng cũng chỉ hay làm nũng một chút, còn những đạo lý này thì nàng vẫn hiểu, nhất là khi nhìn thấy thiếu niên kia ngồi một mình trong vườn trúc buổi hoàng hôn, A Ngưng đau lòng thay những gì hắn phải trải qua, lại càng quý trọng hạnh phúc mình đang có hơn.
Trong lòng Thôi thị không khỏi ấm áp khi thấy hôm nay A Ngưng nhà mình ngoan ngoãn hiểu chuyện đến mức khiến người khác phải giật mình.
"A Ngưng trưởng thành rồi."
Thôi thị gọi nàng đến bên cạnh, rồi dịu dàng vuốt mái đầu nhỏ của nàng, nhìn cục bông nhỏ mình tự tay nuôi lớn này, trong mắt bà đong đầy niềm xúc động.
"Sáng mai mang thêm một chút điểm tâm qua, mang thêm cả hộp bánh cua này đi nữa, để hai đứa các con cùng ăn."
"Vâng ạ!"
Vân Thiên Ngưng ngoan ngoãn gật đầu rồi để ma ma dắt mình đi rửa mặt.
Tối hôm đó, Vân Thiên Ngưng nằm mơ, nàng mơ thấy mình đang dạo chơi trong một rừng cây, xung quanh toàn là những cây cổ thụ cao ngút đến tận mây xanh và có cả những bông hoa dại rực rỡ không rõ tên tuổi, cùng với đó là bầu không khí mát lành rót đầy nơi lồng ngực nàng.
Bốn phía có rất nhiều động vật đến chơi với nàng, có hươu sao, có chim công màu trắng muốt, thậm chí còn có hồ ly bốn đuôi lông đỏ như lửa. A Ngưng đang chơi đùa rất vui vẻ thì phát hiện dưới gốc cây cổ thụ cách đó không xa, có một chú chó nhỏ bị thương đang nằm ở đó, lông nó màu đen xen lẫn những mảng trắng, nó đang cô độc tự liếm lông của mình.
Nàng cảm thấy nó rất đáng thương nên chậm rãi đi tới, cố gắng thử đến gần nó.
Chú chó nhỏ có vẻ cũng không hề né tránh nàng, mà còn lè lưỡi ra liếm lên mu bàn tay nàng, vô cùng dịu dàng, ấm áp
Nàng ôm chú chó nhỏ vào trong ngực, nhẹ nhàng chăm sóc vết thương trên da của nó rồi mang nó đi chơi, vui vẻ cùng nó dạp chơi khắp khu rừng
Nhưng rồi nàng bất ngờ phát hiện con chó nhỏ kia thay đổi, từ một chú chó nhỏ đáng yêu biến thành một con chó sói to lớn, "Quào" một tiếng nó đã đẩy nàng ngã xuống đất..
Vân Thiên Ngưng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bàn tay bé nhỏ của nàng nắm chặt lấy chăn, ngây người nhìn ánh trăng sáng ngời bên ngoài cửa sổ.