Mây Rơi Vào Tim
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡
Hai đóa hoa đào chợt nở rộ trên khuôn mặt nhỏ của Thiên Ngưng, nàng nhẹ giọng đáp lại một tiếng, cái đầu nhỏ đầy vẻ ngượng ngùng quay đi và dịch đến gần a nương phía bên kia.
Lúc này, ý cười trong mắt chàng thiếu niên mới thật sự chân thật, tựa như cơn mưa bụi thôi rơi để lộ ra ngọn núi cao xanh bát ngát, vừa rõ nét vừa đậm màu.
"Bên ngoài gió lớn, mời bá mẫu và Thiên Ngưng muội muội vào nhà nói chuyện."
Gió đêm thổi qua rừng trúc, những phiến lá trúc xòe ra đón gió, khiến xung quanh vang lên tiếng lá xào xạc, Bùi Thiên Hề mời hai mẫu tử bọn họ vào nhà trước, sau đó hắn mới bước vào.
Phòng của hắn được Thôi thị cho người dọn dẹp sau khi nhận được thư của trượng phu, rộng rãi gọn gàng, quay lưng về hướng Nam ngoảnh mặt về hướng Bắc, giữa phòng đặt một khối ngọc điêu khắc và một tấm bình phong hoa điểu. Hai bên là ghế dựa làm bằng gỗ lê chạm hoa, ở giữa là một cái bàn gỗ tử đàn lớn, phía trên bày khay trà hoa mai mạ vàng sơn đỏ, trong chén trà là trà đại hồng bào vừa mới được pha xong.
Thiên Ngưng theo mẫu thân, cầm chén trà thanh ngọc lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, độ ấm vừa phải, hương trà dễ chịu, khiến lòng nàng không khỏi thầm tự hỏi chẳng lẽ hắn đã đoán được thời gian, rồi pha trà ngồi đợi bọn họ đến đây sao?
Vừa mới oán thầm trong lòng thì Bùi Thiên Hề lại như đã biết được suy nghĩ của nàng, hắn nhẹ giọng nói:
"Vừa rồi bá mẫu có phái người mang một số món đồ dùng sinh hoạt đến đây, con đoán sau đó có lẽ bá mẫu sẽ qua thăm, vì vậy nên ở đây pha trước một ấm trà."
"Con có lòng rồi, Thiên Ngưng, con mau nhìn người ta đi, rồi xem lại con kìa, ôi chao, ta đã nói với con rồi đấy, tiểu nữ nhi này của ta.."
Nhìn trẻ con nhà khác thông minh hiểu chuyện, trước giờ Thôi thị cũng không nghĩ nhiều, nhưng lúc này nhìn lại tiểu nha đầu ngốc nghếch, hồ đồ nhà mình, bà không kìm được bắt đầu kể khổ một hồi.
Mẫu thân còn chưa nói hết câu, nhưng Thiên Ngưng đã sớm lãnh giáo hết. Nhìn chàng thiếu niên đang vừa nghe vừa khẽ cười có phần hả hê, nhưng vẻ mặt của hắn rất đoan chính, nghiêm túc như thế, lại còn ngoan ngoãn, lễ phép nghe mẫu thân không ngừng cằn nhằn, thỉnh thoảng hắn còn đáp lại vài tiếng: "Vâng."
Giọng nói của hắn trong trẻo mà lạnh lùng, vô cùng êm tai, Thôi thị được hắn đáp lời thì lại càng hăng hái kể nhiều hơn hơn. Bắt đầu từ những chuyện khi Thiên Ngưng sáu tuổi, bà kể dần về lúc nàng vẫn còn quấn tã, mặt mũi vẫn còn nước miếng tèm nhèm, khiến chàng thiếu niên nghe đến đây thì không khỏi khẽ bật cười thành tiếng. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi Tây Quan team thuộc website truyensacfull.com.co. (Chấm co chứ không phải chấm com đâu nha) Nếu bạn có đọc bản này ở trang khác xong thì nhớ qua
Tiếng cười của hắn trầm thấp dễ nghe như tiếng suối róc rách chảy xuống từ vách đá, lại như tiếng chuông bạc xuyên qua thần trí mơ màng của nàng. Ánh mắt Vân Thiên Ngưng vẫn dừng trên ngón tay trắng nõn, thon dài của hắn đặt trên tách trà, trong lúc nói chuyện sẽ nhẹ nhàng di chuyển trên tách, đầu ngón tay bị sức nóng của trà làm cho ửng đỏ, cực kỳ giống với gương mặt đỏ ửng của nàng lúc bị a nương nhắc đến những chuyện cũ.
"A nương à!"

⬅ Trước Tiếp ➡