Mây Rơi Vào Tim
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡
"Chính là lúc con ra đời, tiểu công tử Bùi gia cũng vừa tròn một tuổi. Phụ thân con thấy người ta đặt tên con khá độc đáo, cho nên cũng muốn học theo người ta, đặt tên con là Thiên Ngưng. Lúc ấy còn đặt rất nhiều tên trên bàn để cho con bốc thăm, có Ngọc Kiều, Tinh Kiều, còn có Thiên Ngưng, nhưng con vừa nhặt một cái là chọn ngay được mảnh giấy viết tên Thiên Ngưng.."
Thôi thị che miệng cười, hiển nhiên là còn có lời chưa nói hết.
Vân Thiên Ngưng lắc cánh tay a nương, không chịu bỏ qua: "A nương, người mau nói tiếp đi, sau đó thì sao?"
"Sau đó thì đặt tên con là Thiên Ngưng thôi, hết rồi."
Thôi thị chớp chớp mắt, bà duỗi tay vỗ lên cái đầu nhỏ của nàng: "Đi thôi, đi thăm tiểu công tử Bùi gia một chút."
A nương nhất định vẫn còn bí mật gì đó chưa chịu nói cho nàng nghe, nhưng tiểu cô nương lại không thể hỏi ra được. Vân Thiên Ngưng nhíu chặt đôi mày thanh tú rồi được Thôi thị dắt lấy bàn tay nhỏ, đi về hướng tiểu viện thanh trúc xa xa.
Gương mặt Thôi thị vẫn còn đượm ý cười, vì nhớ đến lời trêu đùa của vị tướng quân hăng hái kia cùng với nương tử dịu dàng, xinh đẹp của ông:
"Nếu tiểu nha đầu đã chọn được cái tên này thì chính là có duyên với Thiên Hề, vậy chi bằng gả nó cho nhi tử nhà ta, có được không?"
Cảnh còn người mất, vật đổi sao dời, hôm nay đôi phu thê ấy đã cưỡi gió ra đi, có lẽ bây giờ họ đã được đoàn tụ trên trời cao rồi nhỉ. Thôi thị ngẩng đầu lên, nhìn những áng mây trôi hết hợp rồi lại tan, rồi khe khẽ thở dài một tiếng.
Lúc Thiên Ngưng đi vào viện Tê Ngô, Bùi Thiên Hề đang ngồi chăm chú đọc sách cạnh bàn đá trong tiểu viện. Tuy thiếu niên này vẫn còn nhỏ tuổi nhưng phong thái lại không hề tầm thường, có lẽ vì xuất phát từ thế gia nên từ xa nhìn lại, hắn đem đến cho người ta một cảm giác vô cùng thoát tục. Quanh thân thể hắn tựa như giăng đầy sương mù nơi rừng trúc xanh um, cảm giác lặng lẽ này tách biệt hoàn toàn với đám người huyên náo xung quanh.
Thôi thị dẫn Thiên Ngưng chậm rãi bước tới, thiếu niên kia cũng đứng lên hành lễ với hai người từ xa.
"Thiên Hề tiếp kiến bá mẫu và Thiên Ngưng muội muội."
"Được rồi, chúng ra đã là người một nhà, sau này không cần làm vậy nữa."
Thôi thị vội vàng tiến đến đỡ cánh tay của thiếu niên dậy, vẻ mặt bà dịu dàng như bầu trời hoàng hôn, vừa ấm áp vừa dễ chịu.
Bùi Thiên Hề nhìn mỹ phụ hiền lạnh trước mặt, đôi mắt cửa hắn cong lên, nở một nụ cười ấm áp nhưng cũng có đôi chút rụt rè: "Vâng ạ."
Vân Thiên Ngưng nghiêng đầu nhìn hắn, bàn tay nhỏ nhắn che miệng cười khúc khích, đôi mắt hạnh cong lên thành hình trăng lưỡi liềm, tiếng cười khẽ khàng này khiến người ta liên tưởng đến những chú chim oanh đang vỗ cánh dưới tán liễu ngày xuân, thật hoạt bát và xinh đẹp.
"Tiểu ca ca cười lên đẹp quá, sau này huynh phải cười nhiều hơn nha."
Thiên Ngưng rất thích đôi mắt của hắn, không cười thì là mắt phượng nghiêm nghị và bí ẩn, nhưng lúc cười lên lại như tràn đầy sắc xuân, rực rỡ tựa châu ngọc, vô tri vô giác khiến lòng người ngứa ngáy.
"Cảm ơn Thiên Ngưng muội muội đã tán dương."
Hai đường cung duyên dáng đó lại cong lên lần nữa, lần này hướng thẳng về phía nàng, uy lực cũng sâu hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡