Mây Rơi Vào Tim
Chương 5
⬅ Trước Tiếp ➡
Thôi thị đau lòng cho cảnh ngộ mà chàng thiếu niên này gặp phải, bà vẫy tay giục ba nhi tử của mình đi vào, còn bà thì quay sang dắt tay hắn, vừa nói chuyện cùng hắn vừa đi vào trong phủ.
Lúc hắn bước đến bên người nàng, một làn gió xuân bất ngờ thổi qua, khiến vạt áo của hai người bay lên, nhẹ nhàng quấn vào cùng một chỗ rồi phút chốc tách ra như cũ. Bùi Thiên Hề cúi đầu nhìn thoáng qua, những ngón tay của hắn khẽ nắm chặt lại, rồi lại tiếp tục đi theo mẫu thân vào phủ.
Vân Thiên Ngàn cũng vô thức nhìn sang, không hiểu sao nàng lại cảm thấy đôi mắt phượng đẹp đẽ kia dường như ẩn chứa chút xa cách. Nàng chớp chớp mắt, thôi không nghĩ nhiều nữa, nhanh chóng đi theo ca ca và tỷ tỷ vào phủ.
Đậu khấu niên hoa: chỉ những cô gái ở tuổi 13 - 14.
Đoàn người ngồi ở sảnh chính, Thôi thị lại hỏi han thêm đôi câu. Bùi Thiên Hề ngoan ngoãn đáp lại từng câu một, thái độ của hắn không hề kiêu căng cũng chẳng chút nịnh nọt khiến hảo cảm của bà đối với chàng thiếu niên này lại tăng thêm mấy phần.
Sau khi gặp mặt mọi người trong nhà Ninh Viễn Hầu, Thôi thị liền sắp xếp cho Bùi Thiên Hề ở trong tiểu viện thanh trúc phía bắc. Trước đó người hầu cũng đã được dặn dò dọn dẹp sạch sẽ nơi này. Điều kiện sông ở đó rất tốt, cũng gần chỗ ở của ba đứa trẻ, thuận tiện cho việc bọn trẻ qua lại với nhau sau này.
Tấm lòng của Thôi thị lương thiện, đau lòng cho gia cảnh của Bùi Thiên Hề, lại thấy Thiên Ngưng và hắn xấp xỉ tuổi nhau nên bà còn cố ý dặn dò tiểu nha đầu phải thân thiết với hắn hơn.
"A Ngưng, lần này phụ thân của con có thể sống sót trở về từ chiến trường đều là nhờ có Bùi tướng quân xả thân cứu giúp, cả đời này nhà chúng ta đều phải ghi nhớ rõ phần ân tình này. Thiên Hề là con trai duy nhất của Bùi tướng quân, mẫu thân mất sớm, về sau nó được gửi nuôi trong nhà cửu mẫu ở Cô Tô. A cha của con lo lắng nếu không có phụ thân ruột thịt che chở, nó sẽ bị họ hàng thân thích ức hiếp, thế nên mới đưa nó về đây để tự mình nuôi dưỡng. Con nhất định phải đối xử tốt với Thiên Hề đấy, biết chưa?"
Thôi thị nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Thiên Ngưng, nghiêm túc nói:
"Nếu có người hầu bất kính với nó, con thấy được thì có thể trực tiếp đưa ra khỏi phủ xử lý, không cần đến hỏi ý ta."
"Vâng, A Ngưng biết rồi, a nương yên tâm."
Vân Thiên Ngưng ngoan ngoãn gật đầu, tiểu cô nương nhìn về phía tiểu viện rừng trúc xanh ngát, trong lòng nàng cảm thấy hơi tê dại,cùng với đó còn có chút đau lòng. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi Tây Quan team thuộc website truyensacfull.com.co. (Chấm co chứ không phải chấm com đâu nha) Nếu bạn có đọc bản này ở trang khác xong thì nhớ qua
"A Ngưng ngoan quá, nói ra thì con và Thiên Hề cũng có một chút liên quan đấy."
Thôi thị như đang chìm vào hồi ức, bà xoa xoa đầu nàng.
"A nương, liên quan thế nào vậy ạ?"

⬅ Trước Tiếp ➡