Tiếp đó là cây gậy trong tay. Nghĩ một lát, ông bỏ gậy xuống, chậm rãi lê chiếc chân trái không được tiện lắm của mình tiến về phía trước.
Lê Ngạn vừa mới bấm xong chuông cửa, họng đã trào lên vị chua xót.
Ông hơi không dám nhìn về phía camera trước chuông cửa, xa cách nhiều năm, chẳng biết bà ấy có bằng lòng gặp lại ông không.
Kính coong..
Chuông cửa reo một lúc lâu mới có người đáp lại.
Người bên trong cầm ống nghe, nhưng chẳng nói lời nào.
Nhịp tim Lê Ngạn đập liên hồi, ông có thể cảm nhận rõ huyết áp mình đang tăng vọt.
Còn tiếp tục như này, có khi ông lại đột quỵ thêm lần nữa mất thôi.
Chốc lát sau, ông mới tìm được giọng nói lạc lối của mình, ông nhìn vào camera, khàn giọng: "Là tôi đây."
Khu phố lúc chạng vạng đông đúc người qua lại, những chiếc flycam đang bay lượn tấp nập trên không trung.
Nhịp sống ở ngoại ô có phần chậm hơn so với trung tâm thành phố, dường như ngay cả tốc độ bay của flycam cũng trở nên từ tốn hơn nhiều. Những chiếc máy bay không người lái mang theo bưu kiện của cư dân, chầm chậm bay đến địa chỉ đã được cài đặt sẵn.
Hầu hết cư dân đều là những gương mặt quen thuộc. Thiệu Dao lê đôi dép, vừa đi vừa gật đầu chào hỏi với khá nhiều hàng xóm, nào là bác Tô, thím Trương, ông Trần, bà Lâm..
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Mỗi khi gặp cô, câu đầu tiên mọi người thường nói là: "Cô bé cao lớn nay lại cao thêm rồi à?"
Dương Sở Hùng cầm bình trà Trần Bì giúp cô, miệng lẩm bẩm: "Cậu mà còn cao thêm nữa, sau này phải kiếm bạn trai cao cỡ nào cho vừa đây?"
"Ơ? Chiều cao là thứ mà tôi có thể kiểm soát được à?" Thiệu Dao liếc cậu ấy, nhưng trong lòng cô gái thực ra cũng đã có tiêu chuẩn cho mình: "Chắc lúc vào đại học tôi sẽ cao trên 1,8m, nên người kia phải cao 1,9m hoặc 1,95m mới xứng chứ!"
Dương Sở Hùng cười khẩy: "Ở miền Nam có mấy người cao được cỡ đó? Cao 1m80 đã là tốt lắm rồi."
Cậu ấy gãi nhẹ mũi, nhíu mày: "Nhìn bọn con trai chúng tôi ấy, có mỗi tôi là cao nhất thôi."
Thiệu Dao không suy nghĩ nhiều, buột miệng đáp: "Không phải đâu, nhìn anh hàng xóm mới kia xem, cũng cao lắm mà. Cậu cao bao nhiêu rồi? Tôi thấy hình như anh ấy còn cao hơn cả cậu, chắc phải hơn 1m90 ấy chứ."
Dương Sở Hùng ban đầu ngớ người, sau đó mắt trợn tròn, nghiến răng phản bác: "Nói bậy à! Anh ấy cao hơn tôi chỗ nào?!"
Nói rồi, Dương Sở Hùng quay đầu nhìn lại, thấy người đó đang đi chậm rãi, cách họ một đoạn ngắn.
Anh uể oải bước đi, tay đút túi, khóe miệng hơi nhếch lên, không biết đang nói chuyện với ai, trên mặt đeo một cái gì đó cong như trăng khuyết..
Mắt Dương Sở Hùng trợn to thêm, cậu ấy không dám tin, miệng lắp bắp: "Cái, cái, cái thứ anh ấy đeo chẳng phải là?!"
"Ừm.. chắc là cái kính trong bản thử nghiệm của 'New Century'."
Thấy Dương Sở Hùng nhìn chằm chằm đến mức mắt sắp rớt ra, Thiệu Dao cảm thấy ngượng, vội giơ tay đè sau đầu cậu ấy, quay mặt cậu ấy về phía trước: "Lo nhìn đường đi! Đừng cứ nhìn người ta mãi.."
Dương Sở Hùng vẫn không cam tâm, nhún vai quay lại, lén nhìn thêm một cái.