Lúc ở ban công ngoài trời cô thất thần nên không chú ý, giờ mới phát hiện anh chàng này cao cực kỳ, ít nhất phải cao hơn cô gần một cái đầu. Có thể so chiều cao với tên "đô con" Dương Sở Hùng luôn rồi, nhưng anh gầy hơn Dương Sở Hùng một chút.
"Tiểu Dao, từ ngày mai, hai ông cháu ông sẽ dọn về đây ở. Sau này mong con quan tâm nhiều hơn nhé." Ông cụ vỗ vai cháu trai: "Lê Viễn lớn lên ở Úc, không có bạn bè gì trong nước, nếu được thì hi vọng con có thể làm bạn với thằng bé."
"Kìa, ông nội!" Lê Viễn hơi không hài lòng, trợn mắt.
Thái độ không quá thân thiện của chàng trai cũng khiến Thiệu Dao trợn trắng mắt trong lòng, nhưng ngoài mặt cô không tỏ vẻ gì, còn trả lời bằng vẻ rất ngoan ngoãn lễ phép: "Ông cứ yên tâm ạ, hàng xóm ở cả khu phố này đều dễ tính hết biết, ông cứ bấm chuông cửa nhà chúng con bất cứ lúc nào cần giúp đỡ ạ!"
Lê Viễn quan sát cô gái trước mặt một lượt, hỏi: "Em đi bơi hả?"
"Đúng thế."
Thiệu Dao đưa tay ra sau lưng, kéo áo chống nắng xuống trong vô thức.
Lê Viễn nhướng mày: "Ở đây có bể bơi ư?"
Thiệu Dao - "thổ địa" nơi này cất mời một cách rất chân thành: "Đương nhiên là có rồi, anh có muốn đi cùng chúng em không? Mấy đứa xung quanh đây đi hết đó anh."
Lê Viễn thở dài, nhún vai đáp: "Được thôi, dù sao anh cũng không có việc gì làm, đi cùng mấy đưa thăm thú khung cảnh xung quanh cũng được."
Nom cái vẻ không bằng lòng kia kìa!
Thiệu Dao mỉm cười thân thiện, trong lòng thầm mắng, nếu đã không muốn đi thì đừng có mà đi!
"Tiểu Dao, tôi xong rồi, đi thôi!"
Dương Sở Hùng chạy từ trong nhà ra, cậu ấy cũng thuộc dạng chẳng để tâm tới hình tượng lắm, vừa chạy vừa kéo quần lướt ván.
Nhưng nhác thấy chàng trai đứng cạnh Thiệu Dao thì chuông cảnh báo lập tức vang lên inh ỏi, nhíu mày hỏi: "Anh ta là ai?"
Thiệu Dao chỉ căn nhà phía sau: "Hàng xóm mới chuyển tới, tôi đưa anh ấy đi làm quen với đường ra bể bơi. Anh ấy tên Lê Viễn. Lê Viễn, đây là Dương Sở Hùng."
"Đi thôi nào, các bạn khác tới nơi hết rồi." Đoạn, Thiệu Dao tạm biệt Lê Ngạn: "Con chào ông ạ."
Dương Sở Hùng cũng gật đầu với ông, cất đôi chân dài đuổi theo Thiệu Dao, nói nhỏ bên tai cô: "Hoá ra họ là người dọn vào nhà ma sống đó à?"
"Suỵt, đừng có nói linh tinh." Thiệu Dao nghiến răng nghiến lợi đáp.
Cô trộm quay đầu nhìn, ánh mắt liếc về phía Lê Viễn vừa đi vừa cúi đầu xem điện thoại.
Ánh nắng trời chiều vẫn gắt như lửa, kéo dài bóng anh trên mặt đất, dài tới mức sắp chạm tới gót chân cô, thế là cô bước nhanh thêm hai bước.
Lê Ngạn cầm gậy, nhìn theo bóng mấy đứa trẻ dần xa, mãi tới khi sắp khuất dạng mới thôi.
Đoạn, ông quay đầu nhìn sang phía nhà hàng xóm.
Căn nhà nhỏ mang phong cách Tây Âu được ánh tà dương bao bọc, nom ấm áp vô cùng. Trên mái nhà trước cổng treo một chiếc chuông gió làm từ vỏ sò, cơn gió lúc chiều tối hiu hiu thổi, chuông gió kêu leng keng, tiếng lá cây xào xạc.
Gợi theo rất nhiều ký ức và quá khứ xưa cũ.
Ông chỉnh lại mái tóc, cài lại nút áo vừa cởi ra, cất kính lão vào trong túi áo sơ mi trước ngực.