"Ôi trời!" Cậu ấy hạ giọng lẩm bẩm: "Sao anh ấy có kính được nhỉ? Chẳng lẽ ngoài thị trường đã có hàng nhái rồi sao?"
"Tôi thấy không giống hàng giả đâu."
"Thế làm sao anh ấy có được? Cả thế giới mới chỉ có vài trăm người được cấp thôi đấy."
"Câu hỏi của cậu mới kỳ cục đó." Thiệu Dao nhíu mày đáp: "Tại sao anh ấy không thể nằm trong số mấy trăm người đó?"
Dương Sở Hùng vò đầu, càng ngày càng thấy tò mò về người hàng xóm mới: "Vậy phải là nhân vật tầm cỡ lắm mới được mời. Cậu biết anh ấy là ai trong 'New century' không?"
"Làm sao tôi biết được? Mới đây tôi còn chẳng biết anh ấy tên gì."
Thiệu Dao đảo mắt: "Với lại, gần một năm nay tôi không lên cộng đồng mạng rồi. Giờ tôi chỉ lo học hành nghiêm túc thôi, chứ đâu được miễn thi như cậu rồi muốn chơi lúc nào thì chơi."
"Khụ khụ."
Dương Sở Hùng hắng giọng rồi nói: "Tuy là được miễn thi, nhưng tôi cũng đâu nằm không chơi, tôi cũng phải thi văn hóa chứ? À, mẹ tôi còn bảo muốn hỏi cậu giúp tôi ôn tập, mẹ tôi có nói với cậu rồi đúng không?"
Thiệu Dao thở dài một hơi, cảm thấy như vừa nhận được một vấn đề hóc búa: "Có, ngày mai bắt đầu."
Dương Sở Hùng không nhịn được mà cười tủm tỉm: "Thế học ở nhà cậu hay nhà tôi đây?"
"Qua nhà tôi đi, phòng của cậu.." Thiệu Dao lắc đầu liên tục, vẻ mặt đầy vẻ chê bai.
Phòng của một cậu học sinh thể thao mười bảy, mười tám tuổi chắc chắn vừa bừa bộn vừa hôi hám, chẳng khác gì chuồng chó.
"Ê, ý cậu là sao chứ! Giờ tôi biết dọn dẹp rồi mà!"
Dương Sở Hùng giơ khuỷu tay lên định đụng vào cô như thường lệ, nhưng Thiệu Dao phản ứng nhanh nhẹn, lập tức ngả người ra sau rồi lùi lại hai bước.
Dương Sở Hùng không kịp dừng lại, loạng choạng mấy bước rồi kêu lớn "Ê ê!"
Thiệu Dao làm mặt xấu, giọng đầy đắc ý: "Hì hì, muốn chơi xỏ tôi à? Không có cửa đâu!"
Tiếng dép lê đế cao su của cô đạp trên con đường rải đầy lá cây ánh lên dưới nắng chiều, phát ra những tiếng "lạch bạch" còn to hơn cả tiếng ve kêu ồn ào hai bên đường.
Tai nghe của chiếc kính thông minh là loại truyền âm thanh qua xương mà không thể chặn hết tiếng ồn xung quanh. Ngón trỏ của Lê Viễn vuốt nhẹ trên gọng kính, độ tương phản của màn hình bên mắt phải giảm xuống, khiến tầm nhìn trở nên trong suốt nhanh chóng.
Anh khẽ nhướng mày nhìn về phía mấy đứa trẻ không biết từ lúc nào đã gây ồn ào với nhau phía trước.
".. Imhotep? Xin chào, cậu còn online không?"
Giọng nói trong tai nghe đưa Lê Viễn quay về cuộc trò chuyện, anh đáp lời: "Có, cậu nói tiếp đi."
Anh không chỉnh lại độ tương phản của kính để có thể nhìn rõ hai người hàng xóm mới của mình đang nhảy nhót tung tăng.
Không biết hai đứa nói chuyện gì mà cứ nhảy lên cao, lúc thì đập vai, lúc thì vỗ nhẹ vào đầu nhau.
Lê Viễn chợt lơ đễnh, nghĩ thầm: Không lẽ hai đứa này gộp lại còn chưa tới mười tuổi?
Cô bé tên "Tiểu Dao" kia chỉ cần vươn thẳng cánh tay nhảy lên đã có thể chạm tới những chiếc lá vàng ươm trên đầu.
Chiếc áo chống nắng của cô hơi ngắn, mỗi lần nhảy lên lại bị kéo cao lên.
Cơn gió luồn qua khiến chiếc áo hơi bay lên.
Qua lớp kính màu xanh lam như hồ nước, Lê Viễn bỗng có cảm giác không thật lắm.