Thiệu Dao vẫn đang nhai dâu tây, giọng lúng búng: "Vâng ạ, ở Melbourne."
"Thằng bé tên gì thế?"
"Frank ạ, anh ấy chỉ nói tên tiếng Anh, con không biết tên tiếng Trung là gì." Thiệu Dao nhón một quả dâu tây, đưa tới bên miệng bà nội: "Sao vậy bà nội?"
"Không có gì, bà hỏi vậy thôi. Nếu đã là hàng xóm thì sau này phải sống hoà thuận đó nhé."
Kỷ Ái ăn dâu, "shhhh" một tiếng: "Ôi trời, chua tới mức răng giả của bà sắp rụng rồi đây."
Thiệu Dao cười giòn giã: "Bà làm gì có răng giả ạ!"
Chiều tối, mặt trời dần xuống núi, Thiệu Dao chuẩn bị ra ngoài đi bơi. Kỷ Ái dặn cô phải chống nắng thật kỹ, còn pha cho cô một cốc trà trần bì, bảo cô bơi xong thì uống cùng các bạn, có thể tránh trúng nắng.
Thiệu Dao đi dép tông, một tay cầm mũ và kính bơi, tay còn lại xách cốc giữ nhiệt cỡ lớn.
Trước nay Thiệu Dao luôn thẳng thắn, không câu nệ tiểu tiết, cô chỉ mặc một chiếc áo chống nắng mỏng ngoài bộ đồ bơi, để lộ đôi chân thon dài miên man, ánh tà dương màu vỏ quýt quấn lấy chân cô như chẳng nỡ rời xa.
Cô đi tới nhà Dương Sở Hùng phía đối diện, chẳng thèm nhấn chuông cửa mà ngẩng đầu gân cổ gào lên: "Hùng Tử, đi thôi!"
Tiếng gào to đáp lại trong nhà nhanh chóng vang lên: "Tôi đang đi nặng! Đợi tôi tí nhá!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Thiệu Dao phì cười, mắng đùa "người lười lắm chất thải".
Nào ngờ vừa xoay người, Thiệu Dao bắt gặp hàng xóm mới, Frank gì đó đang ngồi trong vườn nhỏ cùng một ông cụ, hai người họ đều im lặng nhìn cô chăm chút.
Uỳnh..
Hai má Thiệu Dao nóng phừng phừng như bốc cháy, cô cứng ngắc dơ tay lên, chào hỏi: "Hi.. hello.."
"Hi, lại gặp nhau rồi." Chàng trai mỉm cười vẫy tay, sau đó quay sang giới thiệu với ông cụ: "Ông ơi, đây là hàng xóm ở nhà sát vách với chúng ta ạ."
Ông cụ mỉm cười với Thiệu Dao: "Chào con."
Thiệu Dao nhanh chóng đi vào trong nhà họ, đồng thời quan sát vị "grandpa" trông có vẻ còn rất trẻ phía trong.
Ông cụ không nhuộm đen tóc, mái tóc bạc được chải gọn gàng, trên khoé mắt và miệng đều có nếp nhăn, nhưng ánh mắt ông lại sâu thẳm, quắc thước.
Ông mặc một chiếc sơ mi trắng cùng với quần âu màu xám, không thắt cà vạt, móc cặp kính trước ngực.
Còn trong tay ông cầm cây gậy, câu gậy gỗ óc chó ánh lên những tia sáng trong ánh chiều tà.
"Con chào ông ạ, con tên Thiệu Dao, Dao trong Viễn Dao."
Thiệu Dao giới thiệu bản thân trước, lúc này mới nhớ ra mình ăn mặc tuềnh toàng, bèn nhanh chóng đưa tay kéo thẳng áo chống nắng, che phần phía dưới đồ bơi đi.
Chiếc áo chống nắng này cô mua từ năm ngoái, tới năm nay ngắn hơn rất nhiều rồi.
"Ồ? Con tên Tiểu Dao hả?" Gương mặt ông cụ hiền từ, khẽ cười: "Vậy tên con với tên thằng cháu ông rất giống nhau đó."
Thiệu Dao chớp mắt: "Thật ạ? Con chỉ biết anh ấy tên Frank."
Ông cụ cầm gậy chạm vào ống đồng cháu trai, đáp: "Thằng bé tên Lê Viễn."
Lê Viễn cũng không tránh né, ông nội không dùng sức nên chẳng đau chút nào.
Anh giới thiệu bản thân một lần nữa: "Ừ, anh tên Lê Viễn, Lê trong Lê Minh*, Viễn trong Viễn Dao."
*Lê Minh: ánh bình minh
Thiệu Dao đứng ở cửa, nhìn về phía anh.