Anh gật đầu tỏ ý tạm biệt với Thiệu Dao, lúc anh xoay người rời đi, Thiệu Dao mới phát hiện đôi mắt của anh mang màu xanh nhạt.
Dưới ánh mặt trời, đôi mắt gần như trở nên trong suốt, hệt như làn nước trong vắt nhìn thấy rõ cả đáy ở bể bơi, còn dập dềnh gợn sóng.
Cảm giác mát lạnh sảng khoái hệt như làn sóng gợn lên khi nhảy xuống bể bơi từ trên cao.
Thiệu Dao chưa từng ngờ mình sẽ vì một đôi mắt của chàng trai nào đó mà liên tưởng tới những thứ xa vời tới vậy.
Tới khi Thiệu Dao hoàn hồn, ban công ngoài trời chỉ còn lại mùi thuốc lá nhàn nhạt, mùi thuốc bị mặt trời hun tới mức khô khốc, tựa như chỉ cần dùng hai ngón tay niết một cái là sẽ nhóm được một hai đốm lửa trong không trung vậy.
Cổ họng cô tự nhiên hơi ngứa.
Thiệu Dao ngửa đầu uống coca, hít mũi nghĩ thầm: "Mùi thuốc lá giấy nồng quá đi mất."
Lúc Thiệu Dao xuống nhà, bà nội đã ngủ dậy, đang gọt hoa quả trong bếp.
"Bà ơi, sao bà ngủ có một lát thế ạ?" Thiệu Dao đi tới sau lưng bà, vươn ngón tay thon dài trắng ngần, nhón một miếng xoài, nhét vào miệng: "Woa, ngọt quá!"
Thật ra xoài hơi chua, nhưng cũng bởi vì vị chua thoáng qua này mà thịt xoài càng trở nên thơm ngọt hơn.
Phần lớn hoa quả bày bán trên thị trường hiện giờ đều được trồng nhân tạo. Hiện giờ trong cabin nuôi trồng có thể điều chỉnh khí hậu, nhiệt độ và cả chất đất. Bởi vậy, những hoa quả được trồng trong đó bất kể về ngoại hình hay mùi vị đều thuộc hàng đỉnh chóp. Còn những loại quả có vị không ngon hay hình dáng xấu xí đều bị loại bỏ ngay từ lúc thu hoạch.
Nhưng những thứ quả không hoàn hảo, to nhỏ không đều, hương vị cũng không chỉ có mỗi vị ngọt ấy mới là sản phẩm từ thiên nhiên. Chúng không bị trí tuệ nhân tạo và số liệu ảnh hưởng, không bị kích chín, không sản xuất với số lượng lớn, chỉ lớn lên nhờ chất dinh dưỡng từ đất mẹ.
Ngày nay, người dân thường hay nói một câu, rằng những cây ăn quả lớn lên khỏe mạnh bình an trong môi trường ấy mới là "quà tặng trời ban".
"Già cả rồi, không ngủ nhiều được nữa." Kỷ Ái cười, nếp nhăn trên khoé mắt trông dịu dàng vô cùng: "Bà nghĩ con vẫn đang ngủ nên không lên tầng gọi con dậy. Trong tủ lạnh có cả dâu tây đó, cũng được mua ở chợ rau củ thiên nhiên, con muốn ăn thì lấy ra, rửa sạch là ăn được."
"Vâng!"
Thiệu Dao chạy ùa về phía tủ lạnh như chú chim nhỏ, mở tủ lấy dâu tây: "À bà ơi, vừa nãy con gặp hàng xóm mới chuyển vào ở nhà sát vách đó ạ."
"Hả? Gặp ở đâu đó?"
"Ban công ngoài trời ạ"
Thiệu Dao kể lại chuyện vừa xong cho bà nội, nói chàng trai kia có khẩu âm rất kỳ lạ, có khả năng là con lai.
"Chắc điều kiện kinh tế nhà anh ấy tốt lắm, còn có tiền hút thuốc lá giấy nữa ạ.. Lâu lắm rồi con chẳng thấy ai hút thuốc lá giấy hết, vừa đắt vừa khó mua.. Anh ấy còn bảo mới chuyển từ Melbourne, Úc về, giờ đang ở nhà bên cạnh cùng với ông nội."
Thiệu Dao cầm dâu tây mới rửa xong, ném vào miệng nhai, vị chua của dâu khiến cô nhăn gương mặt nhỏ nhắn lại, nom như quả ô mai mơ nên đã bỏ lỡ khoảnh khắc bà nội hơi run cầu vai.
Kỷ Ái cúi đầu lau bàn tay ướt sũng, hỏi: "Tiểu Dao.. con bảo thằng bé.. chuyển về từ nước ngoài hả?"