"Nếu có ngày được chụp ảnh cùng người, dù tóc trên đầu đã thưa cũng vẫn đẹp xinh, dù người có béo phì hay lông mày đã chẳng còn mấy, mọi vẻ bề ngoài đã chẳng quan trọng nữa.."
Thiệu Dao chưa hát xong đã ngửi thấy mùi thuốc lá len lỏi cùng cơn gió hè, cô khựng lại.
Ban công ngoài trời cũng liền kề với căn biệt thự bên cạnh, giữa hai ban công được ngăn cách bởi một bức tường thấp khoảng hai mét.
Cô mím chặt môi, đi về phía lan can, nhoài người lên trước, trộm ngó vào trong.
Rồi chợt va phải một đôi mắt sâu thẳm.
Là một chàng trai.
Trông có vẻ không lớn hơn Thiệu Dao là mấy, người đó đang chống khuỷu tay lên lan can, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, bấy giờ cũng đang nghiêng đầu nhìn cô.
Đầu óc Thiệu Dao bỗng chốc "chết máy", đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một người sống sờ sờ trong "căn nhà ma", hé miệng chực nói mà chẳng thốt ra nổi lời nào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng ánh mắt lại nhìn xung quanh cực nhanh.
Chàng trai có làn da trắng, tóc màu nâu, sống mũi cao, đôi mắt hẹp dài, mặc chiếc áo phông trắng thuần, cổ áo sạch sẽ thẳng thớm.
Tại sao Thiệu Dao lại chú ý tới cả cổ áo hả?
Bởi vì chỗ đó móc một chiếc kính râm, mắt kính màu xanh đậm bán trong suốt, vẻ ngoài hình bán nguyệt khiến chiếc kính này rất dễ nhận biết. Thiệu Dao liếc một cái đã nhận ra đây là chiếc kính thông minh do "New Century" mới cho ra mắt dạo trước, vừa lên sóng đã dấy lên những cơn "sốt sình sịch" từ dân mạng.
Chiếc kính này vô giá, bởi nó là sản phẩm chưa được bày bán! Hiện giờ chỉ có một phần rất nhỏ những người dùng được "New Century" chọn mặt gửi vàng mới được sử dụng và trải nghiệm trước thôi. Tất nhiên, người dùng được chọn cùng phải phản hồi những cảm nhận cũng như ý kiến đóng góp, sửa đổi cho công ty New Century trong quá trình sử dụng sản phẩm.
Thiệu Dao mãi chẳng nói gì, chàng trai cất lời trước: "Có phải anh quấy rầy em nghe nhạc không? Em cứ hát tiếp đi."
Giọng nói mang chút khẩu âm, kiểu người nước ngoài nói abc.
Chữ nào cũng như phát ra từ họng, sau đó được khoang miệng nhào nặn thật mềm mại.
"À không, không phải. Em chỉ chưa quen lắm với việc nhà sát vách có người sống thôi." Thiệu Dao bấm nút tạm dừng máy cát xét, chớp mắt hỏi: "Anh là hàng xóm mới chuyển tới hả?"
Cậu thiếu niên áo trắng dụi đầu lọc lên lan can sắt màu đen tạo thành đốm hoa lửa: "Coi như vậy, đây là nhà grandpa của anh, ông nội bỗng dưng muốn chuyển qua đây ở, ba anh bảo anh qua ở cùng ông."
Ồ? Abc thật kìa, cứ phải chèn thêm tiếng Anh vào câu tiếng Trung mới chịu.
Thiệu Dao thầm lẩm bẩm, cảm thấy hàng xóm mới chắc không dễ tính cho lắm, nhưng cô vốn là "Đại ca" của khu này nên vẫn rất chủ động giới thiệu bản thân: "Em tên Thiệu Dao, Dao trong Viễn Dao*, anh thì sao?"
*Viễn dao: xa xôi, xa xăm
Đối phương nhướng mày, lát sau mới trả lời: "Anh tên "Frank"."
"Chắc anh không phải người Dương Thành nhỉ?"
"Ừ, anh chuyển từ Melbourne về đây."
"Ồ.." Thiệu Dao dài giọng.
Cuộc đối thoại lần đầu gặp gỡ của họ rất ngắn ngủi, bởi Frank nghe thấy ông nội gọi anh vào trong nhà.