Thiệu Dao lớn lên ở nhà bà nội, ba mẹ làm việc ở nội thành, không có thời gian chăm sóc cô. Mãi tới khi cô lên cấp hai, cần hộ khẩu thành phố để đi học ở trường điểm, nên cô chuyển hộ khẩu, cũng dọn khỏi nhà bà nội.
Nhưng kỳ nghỉ dài nào cô cũng về đây ở, chơi đùa với những cô cậu bé cùng lớn lên từ nhỏ.
Hồi bé không biết gì, hồi trước đám trẻ con bọn họ còn cứ nói đùa, bảo không biết có phải căn nhà sát vách có ma không mà chẳng ai vào ở.
Sau khi mọi người vào nhà, Đường Uyển chủ động hỏi: "Mẹ, con vào bếp giúp mẹ một tay nhé ạ?"
"Thôi không cần đâu, các con nghỉ ngơi, rửa mặt, rửa tay chân đi, cơm nước xong ngay rồi đây." Kỷ Ái xua tay, đoạn đi vào bếp, nhưng như chợt nhớ ra gì đó, bà cụ khựng lại, quay đầu hỏi: "Con trai, hay con thắp nén hương cho ba con trước đã nhé?"
Thiệu Sam Sam gật đầu: "Vâng, con cũng đang định đi đây ạ."
Sau đó ông ấy hất cằm ra hiệu với Thiệu Dao: "Tiểu Dao, đi thắp nén hương cho ông nội."
Thiệu Dao bắt chước y hệt: "Vâng, con cũng đang định đi đây ạ!"
Đường Uyển đứng cạnh bụm miệng cười.
Thiệu Dao cùng ba đi về phía ban thờ.
Ông nội Thiệu Dao - Thiệu Tân Hải mất vì bị bệnh năm cô lên lớp tám, nụ cười trên khung ảnh của ông nội vẫn như xưa, hương nhang mờ ảo thoang thoảng bay.
Thiệu Dao vẫn còn nhớ, hồi cô học tiểu học, chỉ cần ông nội tới đón cô tan học, chẳng cần làm nũng xin xỏ, lần nào ông nội cũng mua kem cho cô.
Ông nội và cô mỗi người cầm một cây kem, vừa đi vừa ăn, cùng nhau về nhà trong ánh chiều tà. Về tới trước cổng, ông và cô còn giúp nhau kiểm tra xem trên miệng có để lại dấu vết gì không để khỏi bị bà mắng.
Thiệu Dao cũng còn nhớ rõ hình ảnh sắc mặt ông tái nhợt, tay nắm chặt tay bà nội khi nằm trong phòng bệnh.
Đó cũng là lần đầu tiên cô thấy bà nội lúc nào cũng dịu dàng mà kiên cường của mình bật khóc.
Bà khóc nhưng không phát ra âm thanh nào, nước mặt cứ thế lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay đan chặt của ông bà.
Bấy giờ, ba đã không chịu nổi nữa, hai mắt đỏ bừng, chạy khỏi phòng bệnh, Thiệu Dao cũng bị mẹ lôi ra ngoài.
Trước khi cửa phòng bệnh khép lại, Thiệu Dao nghe thấy tiếng nói yếu ớt của ông nội.
"Bà phải sống thật tốt nhé, muốn làm gì thì cứ thỏa sức làm, đừng để bản thân phải nuối tiếc điều chi."
Hình như lúc đó ông nội đã nói như vậy.
Hai ba con thắp hương xong, cơm nước cũng đã xong xuôi, Kỷ Ái gọi họ rửa tay vào ăn cơm.
Ngoài món cánh gà kho tộ Thiệu Dao muốn ăn, bà nội còn nấu vài món tủ nữa.
Thịt bò xào cải xoăn, tôm rang, cá ngần đúc trứng, sườn xào cay, canh gà ác hầm nhân sâm, phong phú tới mức Thiệu Dao kêu lên thành tiếng, nhảy cẫng lên, hô to: "Bà nội vạn tuế!"
Nếu giờ là mùa đông thì Thiệu Dao còn được thưởng thức thêm món thịt cừu hầm chao nữa.
Mùa đông năm nào bà nội cũng nấu món thịt cừu hầm chao, ba và cô mỗi người ít nhất phải ăn hai bát cơm.
Nồi canh vẫn còn nóng hổi được đặt lên bàn, thịt nạc thịt mỡ cừu thấm đượm mùi thơm của chao, không hoi không cứng nhưng lại rất dai ngon.