Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Thiệu Dao thích ăn măng khô nhất quả đất, vì nó ngấm đượm vị canh, vừa mềm dai ngon lành, đưa đũa vào trong còn có bất ngờ lớn hơn.
Bà nội sẽ chọn mấy củ năng nhỏ, lột vỏ rồi hầm cùng canh, gắp lên không cho vào miệng luôn được vì sẽ bị bỏng lưỡi, để vào bát nguội chút rồi ăn, thanh ngọt vừa miệng vô cùng.
Kỷ Ái gắp đồ ăn cho Thiệu Dao, nói với vẻ đau lòng: "Ăn tốt phết mà sao chỉ cao lên chứ không có thêm tí thịt nào thế này?"
Mấy năm nay, Thiệu Dao cao vọt lên như lúa mì vào mùa, chiều cao năm nào cũng tăng, năm nay còn gần đạt mức một mét tám, đồng phục trường cũng mỗi năm thay một bộ mới. Nhưng cân nặng lại cứ như dậm chân tại chỗ, mua đồng phục cỡ lớn, quần thì vừa chiều dài nhưng áo lại rộng thùng thình.
Mà sức ăn của Thiệu Dao cũng chẳng ít hơn đám con trai bao nhiêu, nhưng mãi chẳng béo lên nổi.
Các bạn học lúc nào cũng ước ao vừa cao vừa gầy được như cô, còn khen cô có thân hình "người mẫu". Nhưng chỉ có Thiệu Dao biết, cô cực kỳ ngưỡng mộ những bạn nữ có thân hình nhỏ nhắn, tóc dài tung bay, trông mấy bạn ấy như kẹo bông gòn ngọt ngào vậy còn cô thì khô đét, trông chẳng khác gì cái sào hết!
Thiệu Dao có mấy bạn nữ cùng khối dậy thì thành công hết biết, lần nào Thiệu Dao thấy bọn họ thì ánh mắt cũng hệt như đám đàn ông thối tha, cứ nhìn chằm chằm đường cong thon thả của người ta.
Rồi lại cúi đầu nhìn mình, phẳng lì như sân bay.
Thiệu Dao thầm thở dài, đưa đũa gắp cái cánh gà thứ ba.
"Kính coong." Chuông cửa bỗng vang lên.
Thiệu Dao ngẩng đầu nhìn camera giám sát: "A, bà nội ơi, ông nội của Hùng Tử tới ạ."
Kỷ Ái buông đũa: "Mấy đứa ăn đi, mẹ đi xem thế nào."
Bà nội quay về rất nhanh, tay còn cầm túi bóng trong suốt, trong túi đựng nước và một chú cá màu đen không to cũng không nhỏ đang bơi, còn há miệng thổi bong bóng.
Kỷ Ái mang cá vào bếp: "Ông nội Hùng Tử bảo câu được hai con cá nên chia cho chúng ta một con."
Đường Uyển quay đầu, thấy mẹ chồng đi vào bếp, nhanh nhảu nói khẽ với chồng: "Anh nói coi, ông cụ nhà bên cạnh cứ hai ba bữa lại tặng mẹ mình đồ này quà kia, có khi nào muốn có mối tình tuổi xế chiều với mẹ không?"
Thiệu Sam Sam và một miếng cơm, lúng búng đáp nhỏ: "Chắc không đâu.."
Thiệu Dao gắp cái cánh gà thứ tư, không dám nói với ba mẹ rằng ngoài ông nội của Hùng Tử ra thì ông nội Minh Tử ở con phố cạnh nhà cũng thường xuyên tặng đồ cho bà.
Vợ chồng Thiệu Sam Sam ăn xong cơm trưa thì phải về thành phố, Thiệu Dao tiễn ba mẹ xong thì vác hành lý lên phòng mình ở tầng ba.
Đồ đạc trong phòng vẫn còn nguyên, bà dọn phòng cho cô rất sạch sẽ, trong phòng có giường và bàn ghế, là căn phòng cô vẫn luôn quen thuộc.
Trên tủ đầu giường là chiếc máy tính bảng điều khiển đồ điện tử trong nhà đời cũ. Ga giường và gối mang hương thơm sạch của nắng hòa quyện với mùi bột giặt. Thiệu Dao đi tới cạnh bàn học, bất giác đưa mắt nhìn lên giá sách treo tường phía trên bàn.