"Bà nội, bà nội ơi!"
Thiệu Dao nhảy nhót phía ngoài chiếc cổng sắt khắc hoa văn, cái nắng gay gắt ngày tháng bảy rọi xuyên qua lớp lá dày đặc, tựa như lớp đường ngọt lấp lánh vương trên gò má lấm tấm nốt tàn nhang của cô.
Cô kéo mũ lưỡi trai xuống, lắc lắc đầu như chú cún nhỏ, mái tóc xoăn ngắn ngắn lay động như hoà cùng động tác của cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Gen di truyền nhà cô quá trội nên từ ông nội tới ba, rồi giờ tới cô đều có mái tóc xoăn tự nhiên.
"Anh xem con gái anh kìa, năm sau là lên đại học rồi mà vẫn hệt như trẻ con ấy." Đường Uyển vừa khoá cửa xe vừa cười nói với chồng.
"Như trẻ con thì có sao đâu?" Thiệu Sam Sam vừa cười tươi, kéo chiếc vali dán đầy hình dán màu đen ánh bạc của con gái xuống, đi về phía khu biệt thự liền kề của mẹ ông ấy.
Chuông gió làm từ vỏ sò treo trên cửa gỗ vang lên những tiếng "leng keng" vui tai, một bà cụ đầu tóc bạc phơ chậm rãi đi xuống từ bậc cầu thang lát gạch đỏ, đoạn mỉm cười hiền hoà: "Tới rồi đó hả? Cháu gọi to tới mức nhà ở cuối dãy phố cũng nghe thấy rõ mồn một đó."
Quả nhiên, cửa sổ tầng hai của căn nhà chếch phía đối diện bỗng bật mở, một người phụ nữ trung tuổi xuất hiện, giọng sang sảng: "Tiểu Dao tới nhà bà nội nghỉ hè đó à?"
Thiệu Dao quay đầu, vẫy tay đáp: "Vâng, cháu về ở hai tháng ạ!"
"Vậy nếu hai tháng này cháu rảnh thì kèm Hùng Tử nhà thím học bài được không?"
"Được ạ, không thành vấn đề!"
Kỷ Ái mở cổng sắt, ngẩng đầu chào hỏi hàng xóm: "Ăn cơm chưa?"
Thím Dương lắc đầu đáp: "Chưa ạ, Hùng Tử với ba nó ra đập nước câu cá rồi!"
"Ừ."
Thiệu Dao vào nhà, sau đó nhanh chóng chạy tới đỡ lấy cánh tay bà, còn sáp tới, đưa mũi ngửi mùi.
Tạp dề của bà cụ thơm nức mũi, Thiệu Dao nói với vẻ hớn hở: "Là món cánh gà kho tộ!"
Kỷ Ái vỗ cánh tay cháu gái, cười đáp: "Đúng rồi, tối qua con bảo muốn ăn còn gì?"
Thiệu Dao nghiêng đầu, dựa lên vai bà nội, làm nũng: "Hihi, bà nội tuyệt nhất quả đất!"
Vì là biệt thự liền kề nên phòng ốc đều nằm sát cạnh nhau, hai mảnh vườn nhỏ được ngăn cách bằng lan can sắt màu đen ánh vàng trồng cùng dàn dây leo trinh đằng ba mũi.
Thiệu Dao nhìn căn biệt thự bên cạnh qua những mũi lan can nhọn hoắt bằng sắt.
Căn biệt thự này đã bị bỏ trống mười mấy năm, thế mà giờ lại có người của công ty vận chuyển đang xếp thùng to thùng nhỏ vào trong nhà.
Thiệu Dao tò mò hỏi: "Bà ơi, nhà bên cạnh bán rồi ạ? Hay cho thuê vậy bà?"
Kỷ Ái lắc đầu: "Bà không biết nữa, từ sau tiết Thanh Minh thì bắt đầu được sửa sang lại, hai hôm nay thì bắt đầu chuyển đồ."
Thiệu Dao đáp "vâng".
Hồi trước Thiệu Dao nghe kể khi ba học đại học, ông bà nội bán căn nhà cũ trong thành phố đi và chuyển về sống ở khu Xuân Huy Viên này.
Hàng xóm ở cách vách ngày xưa là một gia đình ba người, sau đó họ di dân sang nước ngoài, căn biệt thự cũng đổi chủ, nhưng lại để trống rất nhiều năm. Cũng chưa từng thấy bóng dáng ai tới đó, chỉ có trinh đằng ba mũi lặng lẽ sinh trưởng.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Khế Ước Cấm Kỵ: Cô Vợ Ngọt Ngào
Khoái Lạc Ập Đến Liên Hồi
Thiên Kim: Lắng Nghe Tiếng Lòng
7 Ngày Tình Nát Tim
Tiếng Rên Trong Bóng Tối
Gả Cho Anh, Nuông Chiều Em Cả Đời
Hôn Nhân Chớp Nhoáng, Vợ Giàu Nhất Thành Phố
Xuân Mộng Khó Kiềm
Sư Huynh, Ta Đến Quyến Rũ Chàng
Phòng Học Cấm Tình
Tiểu Lang Con Muốn Cắn Em
Cưới Trước, Yêu Sau: Ông Xã Thần Bí